Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Bắt thích khách!
Hét to một tiếng xuyên thủng bầu trời đêm hắc ám, doanh địa vốn yên tĩnh trong nháy mắt sôi trào lên, ánh lửa lấp lóe, từng đạo bóng đen nhảy lên.
Mấy trăm tướng sĩ gác đêm đem diện tích hơn 10 dặm vây chật như nêm cối, lộ ra một cỗ khắc nghiệt chi khí.
- Đem bó đuốc tắt đi!
Thất Dạ từ trong doanh trướng đi tới. Tới bên một người mặc hắc sắc chiến giáp, nàng hít sâu khẩu khí nói:
- Hoàng Tướng Quân, không cần tìm.
- Vâng, Công Chúa!
Hoàng Tướng Quân vung tay lên, tất cả bó đuốc bỗng nhiên dập tắt. Nam tử dáng người gầy gò, nhưng đôi tròng mắt kia lại lộ ra sự sắc bén, phảng phất có từng đạo kiếm khí lấp lóe.
Ánh lửa rất thu hút, trong bóng tối rất dễ dàng bị người phát hiện, hơn nữa mặc dù có ánh sáng, muốn bên trong đêm tối bắt được thích khách là không thể nào.
Thà rằng như vậy, còn hơn là để lộ vị trí của mình.
Không bao lâu sau, Hoàng Tướng Quân điều tới trên trăm quân sĩ thủ hộ bên ngoài doanh trướng Thất Dạ. Hồn Lực bao phủ bốn phía, cho dù một con muỗi cũng không có khả năng bay qua.
Bên trong doanh trướng, tràng diện một mảnh tĩnh mịch, cây kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.
- Tuyết Nguyệt Hoàng Triều sớm đã phát hiện ra chúng ta, hẳn là sẽ không phái người đến xò xét mới đúng, chẳng lẽ là Đại Yến?
Hồi lâu, Tam Dạ mở miệng đánh vỡ yên lặng.
- Không có khả năng, Đại Yến bây giờ đối phó với Tuyết Nguyệt Hoàng Triều cũng không kịp, nào có thời gian đến tìm hiểu chúng ta. Hiện tại bọn hắn đang giằng co, lúc mặt trời lên hẳn là sẽ có kết quả.
Hoàng Tướng Quân lắc đầu, trường kiếm treo ở bên hông, tay phải nắm chặt, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.
- Các ngươi cũng đừng quên, Chiến Vương cường giả Tuyết Nguyệt Hoàng Triều vì sao liên tục tử vong.
Thất Dạ híp đôi mắt nhỏ lấp lóe. Bình thường khác lúc băng lãnh rất lớn, ngược lại có một phen vận vị.
Nghe được những lời này, đám người lần nữa lại yên tĩnh. Sự tình quỷ dị, ai cũng không biết lai lịch kẻ ám sát người của Tuyết Nguyệt Chiến Vương.
- Công Chúa, Hoàng Tướng Quân, các ngươi có phải nghĩ tới một tổ chức hay không?