Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Một đạo kim sắc như sét xẹt qua bầu trời, gió lạnh đi ngang qua bên ba người Tiêu Phàm. Nếu như không có Hồn Lực hộ thể, kình phong này đã đủ xé rách thân thể ba người.
Ảnh Phong thật lâu không thể bình tĩnh lại, tinh thần một mực đắm chìm trước một màn Tiểu Kim biến thân kia. Có thể biến thân, chí ít huyết mạch cũng từ Bát Giai trở lên.
Bàn Tử còn đỡ, dù sao hắn đã từng được chứng kiến Tiểu Kim biến thân.
Chẳng qua là khi Bàn Tử nhìn thấy Tiểu Kim biến thân hoàn toàn cũng kinh hãi không thôi. Đây đâu phải mèo con gì, rõ ràng chính là Cửu Giai Thánh Thú Hoàng Kim Thánh Sư.
Bàn Tử chưa bao giờ nghĩ đến, một đường đi tới, Tiểu Kim bên cạnh mình lại là Hoàng Kim Thánh Sư trong truyền thuyết, căn bản so với Chiến Hồn Kim Cương Đại Lực Thần Ngưu của hắn không yếu hơn bao nhiêu.
- Lão Tam, ngươi thật biết giấu đi, giấu diếm ta lâu như vậy.
Bàn Tử tức giận nói.
- Ngươi không hề hỏi ta.
Tiêu Phàm nhún vai, bày ra bộ dáng không liên quan đến ta.
Bàn Tử không còn gì để nói, đúng như Tiêu Phàm nói, hắn không có hỏi, Tiêu Phàm tự nhiên không cần thiết tiết lộ bản thể Tiểu Kim.
Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Kim, ba người rất nhanh liền đi tới Hồn Thú Sơn Mạch, cấp tốc lao về hướng Vân Thành.
Cũng vào lúc này, dưới Vân Thành, quân đội Tuyết Nguyệt Hoàng Triều từng bước ép sát, khoảng cách tới Vân Thành không đến một dặm. Mấy vạn quân đội bộ pháp bước đi chỉnh tề, khí thế trùng thiên, hiển nhiên là chuẩn bị công thành.
Trên Vân Thành, Yến Vương khoác chiến giáp đứng sừng sững trên tường thành, con ngươi lạnh như băng nhìn chằm chằm Tuyết Ngọc Long trên chiến trường nơi xa, bốn mắt chạm nhau, ai cũng không nhường ai.
Trên tường thành, Đại Yến từng dãy cung tiễn thủ nghiêm chỉnh đứng đợi, chỉ cần Yến Vương nói một câu, chắc chắn sẽ lập tức xuất thủ.
Đại Yến Vương Triều mặc dù phụ thuộc Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, nhưng bọn hắn vẫn là quân đội Đại Yến, sinh là người Đại Yến người, chết đi làm ma Đại Yến.
Tu sĩ bình thường có lẽ không phân chia biên giới, nhưng các quân sĩ nhận thức rất rõ ràng. Tuyết Nguyệt Hoàng Triều cho dù có cường đại, bọn hắn cũng không mảy may lùi bước.
Gió lạnh gào thét ô ô ở trong núi như khóc gào, sắc trời u ám, nơi xa sông băng trắng tuyết khiến trong không gian tràn ngập nồng đậm khí tức tử vong.