Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ba người rời khỏi Lăng Vân Thương Hội đã là lúc nửa đêm, hôm nay chính là ngày Tuyết Nguyệt Hoàng Triều quy mô công thành, đừng thấy Tuyết Nguyệt Hoàng Triều đến tòa thành thứ nhất cũng không lấy được.
Đó là bởi vì đại bộ phận lực lượng Đại Yến Vương Triều đều tụ tập ở Vân Thành, hơn nữa còn có người của Tuyết Lâu âm thầm trợ giúp, nơi đó chính là cửa ải trọng yếu nhất, một khi phá vỡ, Tuyết Nguyệt Hoàng Triều tất nhiên thế như chẻ tre, quét ngang Đại Yến.
- Đừng chạy! Lần này ngươi chạy không thoát.
- Dám trộm đồ vật trong kho nước ta, cũng không sợ bị băm thành tám mảnh!
Một tiếng gầm lên phá vỡ đêm tối yên tĩnh, chân trời mênh mông tuyết lớn đang rơi, sương mù một mảnh.
Ba người Tiêu Phàm nhìn lại theo thanh âm kia, lại phát hiện một đạo kim sắc như điện xuyên qua hư không, tốc độ nhanh như sấm sét.
Bốn đạo thân ảnh theo đuổi phía sau không từ bỏ, bọn hắn đạp không mà đi, tốc độ đều kinh người vô cùng.
- Chiến Vương?
Ảnh Phong mị mị hai mắt:
- Đồ vật có thể làm cho bốn Cường giả Chiến Vương truy kích, khẳng định không đơn giản.
- Tất nhiên không đơn giản, ngươi có phát hiện thân ảnh Kim Sắc kia là cái gì không?
Bàn Tử nhếch miệng cười nói, thỉnh thoảng liếc nhìn Tiêu Phàm.
- Đi thôi.
Tiêu Phàm cười cười, hắn tự nhiên liếc mắt liền thấy, quang ảnh kim sắc thiểm điện trừ Tiểu Kim còn có thể là ai.
Chỉ là Tiêu Phàm không nghĩ tới, Tiểu Kim còn lưu lại Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, hơn nữa có vẻ như còn trộm lấy một chút đồ vật ở quốc khố Tuyết Nguyệt Hoàng Triều. Khó trách khiến cho Cường giả Chiến Vương Tuyết Nguyệt Hoàng Triều tức giận như vậy.
- Ách?
Vẻ mặt Ảnh Phong vô cùng nghi hoặc, đương nhiên lúc lấy lại tinh thần, hai người Tiêu Phàm đã chỉ còn lại một đạo hư ảnh mơ hồ, hắn không chút do dự cùng đi theo.
Cái kim sắc thiểm điện tốc độ cực nhanh, trực tiếp vượt qua cửa thành,
biến mất ở trong sông băng mênh mông. Bốn đạo thân ảnh ngừng chân ở trên tường thành, lạnh lùng nhìn Tiểu Kim rời đi.
- Truy hay không?
Trong đó một nam tử trung niên mặc chiến bào màu trắng mở miệng.
- Gia hỏa này quá trơn trượt ất, tuyết trắng mênh mông thế này này, đuổi không kịp nó.