Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ba người bọn Tiêu Phàm ngưng thần nín thở, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không biết mở miệng như thế nào.
Trong lòng Tiêu Phàm kinh ngạc không thôi, Tu La Kiếm trước đó bị linh trí Luyện Tâm Tháp sửa đổi qua, người bình thường không thể nhận ra mới đúng, Khô Lâu Chiến Vương làm sao liếc mắt liền nhận ra?
- Bang!
Đột nhiên, đại môn thanh đồng đại điện mở ra, một cỗ khí tức cổ phác, tang thương từ bên trong đại điện truyền ra, ba người phóng tầm mắt nhìn tới, bên trong u sâm vô cùng, căn bản nhìn không thấu.
Đốc đốc.
Cũng đúng lúc này, Khô Lâu Chiến Vương cử động, hướng về phía Tiêu Phàm chậm rãi đi tới. Ba người Tiêu Phàm nghiêm đề cao cảnh giác, con ngươi băng lãnh nhìn Khô Lâu Chiến Vương.
Bọn hắn cũng đại khái rõ ràng biết thực lực Khô Lâu Chiến Vương, nếu như không chủ động công kích nó, nó cũng sẽ khó giết chết bọn hắn.
Ba người cho nhau một cái ánh mắt, chuẩn bị lần nữa xuất thủ, nhưng mà khiến bọn họ rất ngạc nhiên, Khô Lâu Chiến Vương đột nhiên cúi xuống, tay phải đặt ở trước ngực, một lễ chào tiêu chuẩn của thân sĩ quý tộc.
Ba người Tiêu Phàm hoàn toàn trợn tròn mắt, không biết mở miệng như thế nào. Khô Lâu Chiến Vương đến cùng có lai lịch gì, làm sao lại đặc biệt như vậy.
Trong lúc nhất thời, ba người không biết làm sao, tiến cũng không được, lui cũng không được.
- Quý khách, mời!
Thanh âm tang thương vang lên lần nữa.
- Có vào hay không?
Bàn Tử thăm dò hỏi, Tiêu Phàm trước đó tại bậc thang bị đánh trọng thương, vạn nhất tên gia hỏa này cố ý lừa gạt họ thì sao?
Tiêu Phàm cũng có chút chần chờ, nhìn về phía Ảnh Phong nói:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
- Hẳn là không phải lừa gạt chúng ta đi, bất quá vẫn là không nên mạo hiểm.
Ảnh Phong ngưng tiếng nói, là sát thủ, trực giác hắn rất đúng. Nhưng cũng phải hết sức cẩn thận, bằng không không biết sớm đã chết đi bao nhiêu lần.
Tiêu Phàm cảm thụ được Bạch Thạch trong đan điền có dị dạng, hít sâu một hơi, có ý tứ thong dong chịu chết, nói: