Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Lão Tam!
Bàn Tử và Ảnh Phong đi tới sau lưng Tiêu Phàm, ba người lưng tựa lưng, cảnh giới nhìn tam đại cường giả Chiến Vương xung quanh.
Khí tức trên người ba người phát ra không kém bạch y nam tử bị Tiêu Phàm giết khi nãy, thiếu chút nữa khiến bọn hắn quy phục.
- Không thể không nói, ngươi cũng có mấy phần dũng khí.
Một Chiến Vương tu sĩ nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt lộ ra một tia tán thưởng.
Chiến Tông cảnh lại có thể thản nhiên đối mặt với Chiến Vương cường giả, phần khí phách này đã rất bất phàm.
- Dũng khí cũng bình thường, bởi vì ta biết, chúng ta không chết được.
Tiêu Phàm thập phần bình tĩnh nói.
- Không chết được?
Ba tên Chiến Vương cười rộ lên, ba người đều có tu vi Chiến Vương trung hậu kỳ, ba Chiến Tông cảnh làm sao khiến bọn hắn để ở trong mắt.
Vừa dứt lời, ba người lấy tay hướng về phía bọn Tiêu Phàm đánh tới.
- A!
Tiêu Phàm khóe miệng cười một tiếng, dường như là chế giễu bọn hắn, điều này khiến sắc mặt tam đại Chiến Vương sững sờ.
Oanh!
Đột nhiên, sông băng bỗng rung lên, lấy ba người Tiêu Phàm làm trung tâm, mặt băng bỗng nhiên sụp đổ, ba tên Chiến Vương cảnh Tu Sĩ biến sắc, vội vàng lui lại.
Trước đó Tiêu Phàm mượn nước sông băng lãnh giết chết một Chiến Vương cảnh, điểm này khiến trong lòng bọn hắn còn sợ hãi.
- Ta đã nói qua, chúng ta không chết được.
Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng, nắm lấy bả vai Ảnh Phong cùng Bàn Tử, bỗng nhiên hướng nước sông cắm xuống.
- Rầm rầm rầm!
Tam đại Chiến Vương cường giả đồng thời đánh ra một chưởng, nước sông bắng tung tóe, trên không trung ngưng kết thành từng đoá hoa băng óng ánh trong suốt, phản chiếu quang mang yêu diễm của máu tươi, như hoa hồng tuyệt đẹp vừa nở rộ.
Lúc này nước sông yên tĩnh trở lại, lần nữa chậm rãi đông kết thành hàn băng, nhưng ba người Tiêu Phàm từ đầu đến cuối đều không có xuất hiện.
- Phong tỏa nơi đây, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Tuyết Ngọc Long tức điên, hơn một trăm Ngự Lâm Quân chôn xương ở đây, cuối cùng lại để ba người Tiêu Phàm chạy trốn.