Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm mặt không biểu tình, chân đạp Đạp Tuyết Vô Ngân, cầm đao tự do chém giết trong một đám Chiến Tông cảnh.
Lục Phẩm Thân Pháp Chiến Kỹ Đạp Tuyết Vô Ngân, trong Thân Pháp Chiến Kỹ tuyệt đối xem như tồn tại cao thâm. Bây giờ Tiêu Phàm đã tu luyện Đạp Tuyết Vô Ngân tới Đệ Nhị Trọng, trên mặt đất căn bản chưa từng lưu lại bất luận dấu chân nào, giống như làn khói, thân hình quỷ dị, nhanh như tia điện, không người nào có thể bắt được.
Sắc mặt hai người Vũ Thừa Quân cùng Trần Phong khó coi, mười mấy người vây công một người một thú, vậy mà còn chưa có hiệu quả thiết thực nào. Điều này khiến hai người đối địch Tiêu Phàm sát tâm ngày càng đậm.
Thời gian trọn vẹn sau hơn nửa nén hương, Vũ Thừa Quân rốt cục nhịn không được, cả người sắc mặt vô cùng dữ tợn, quát ầm lên:
- Tiêu Phàm, có giỏi đánh một trận đàng hoàng!
- Tiêu Phàm, xem ngươi có thể kiên trì tới khi nào, chỉ dựa vào tránh né, thì có thể không chết sao?
Trần Phong cũng vô cùng phẫn nộ.
Lúc này, Vũ Thừa Quân chỉ muốn giết Tiêu Phàm, mà Trần Phong chỉ muốn có được Hung Đao Đồ Lục.
Theo sự kéo dài của Tiêu Phàm, thần sắc đám người ngày càng ngưng trọng, bọn hắn biết rõ, Tiêu Phàm dựa vào Tuyết Ngọc Hiên, nếu đám người Tuyết Ngọc Hiên kịp thời chạy đến, Tiêu Phàm chưa chắc đã chết.
Đương nhiên, điều khiến hai người phẫn nộ nhất là hai người đường đường là Hoàng Thành Thập Tú, thiên tài Chiến Tông cảnh đỉnh phong lại bị tiểu tử một Chiến Tông cảnh trung kỳ đùa giỡn trong bàn tay.
Bốn phía nhiều tu sĩ nhìn như vậy, về sau thanh danh hai người chỉ sợ là rơi xuống ngàn trượng.
Cái nhìn của đám người đối với Tiêu Phàm cũng có chút đổi mới. Trước đó bọn hắn còn tưởng Tiêu Phàm hẳn phải chết, nhưng mà vẻn vẹn dựa vào Thân Pháp Chiến Kỹ liền đứng ở thế bất bại, nếu như hắn muốn trốn, Vũ Thừa Quân cùng Trần Phong chưa chắc có thể giết hắn.
- Đánh một trận đàng hoàng?
Đột nhiên Tiêu Phàm mở miệng nói chuyện, khinh thường nói:
- Mười mấy người vây công một mình ta, cũng dám nói đánh một trận đàng hoàng, Hoàng Thành Thập Tú đúng thực sự là không biết xấu hổ!