Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm không nói, Mộng Yểm Đoạn Tràng Hồng này mặc dù đáng sợ, nhưng bên trong Tu La Truyền Thừa lại ghi chép mấy phương pháp giải độc. Với năng lực hiện tại của hắn, mặc dù có chút khó khăn nhưng không phải là không thể.
Chẳng qua là khi hắn nhìn thấy con ngươi bình tĩnh kia của Tuyết Ngọc Hiên, lại thấy có hơi bất ngờ.
- Tuyết Ngọc Hiên, ta nghĩ với địa vị của ngươi, Mộng Yểm Đoạn Tràng Hồng vẫn có thể giải trừ chứ.
Tiêu Phàm hiếu kỳ hỏi, gọi thẳng tên Tuyết Ngọc Hiên.
Tuyết Ngọc Hiên lại mảy may không thèm để ý, ngược lại cười khổ lắc lắc đầu nói:
- Cho dù có thể giải rồi như thế nào? Cuối cùng vẫn khó thoát khỏi số mệnh tử vong, chỉ là kiểu chết không giống nhau mà thôi.
Tiêu Phàm hơi cau mày một cái, trên người Tuyết Ngọc Hiên tản ra một cỗ khí chất riêng biệt, không tranh quyền thế, nhân từ nương tay, điểm này, Tiêu Phàm tin tưởng vào mắt nhìn người của mình.
- Nếu biết rõ phải chết, vì sao không tranh đấu một hồi?
Bàn Tử một mực trầm mặc lại đột nhiên mở miệng nói, trong mắt lóe lên chút hung lệ, tựa như hận rèn sắt không thành thép.
Tiêu Phàm vô ý nhìn Bàn Tử, hắn không nghĩ tới Bàn Tử sẽ kích động như thế.
- Các ngươi không biết, sinh ở Hoàng Tộc, sinh mạnh đã không phải do mình nắm giữ rồi, có đôi khi, còn không được hạnh phúc như dân chúng, ta cũng rất hi vọng bản thân chỉ là một người dân bình thường.
Tuyết Ngọc Hiên lắc đầu thở dài, thần sắc tràn ngập bất đắc dĩ.
Tiêu Phàm tự nhiên biết rõ Tuyết Ngọc Hiên trong lòng đang suy nghĩ điều gì, hắn cùng với Tuyết Ngọc Long cùng là Hoàng Tử xuất sắc nhất Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, thiên phú kinh người, hai mươi tuổi liền đột phá đến Chiến Tông đỉnh phong.
Thế nhưng, một núi không thể chứa hai hổ, Tuyết Nguyệt Hoàng Triều xác định chỉ có một vị Hoàng Chủ.
Đây cũng là điểm bất đắc dĩ của một vài đại gia tộc, tựa như Lăng Phong, tựa như Tiểu Ma Nữ Diệp Thi Vũ, bọn hắn không phải cũng giống như vậy sao?
Sinh ở đại gia tộc, chính vận mệnh mình đều không thể nắm giữ.
- Là một người dân bình thường? Ngươi lại biết người dân bình thường có hạnh phúc gì?