Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Đa tạ Tam Hoàng Tử thành toàn.
Trên mặt Chu Văn Bác lộ ra nét cười, khom tay hướng về phía Tuyết Ngọc Long hơi thi lễ nói, lập tức lại quay người nhìn về phía Tiêu Phàm: - Tiểu tử, hôm nay ai cũng không cứu được ngươi.
- Ta cần người cứu sao?
Tiêu Phàm nhàn nhạt nói một câu.
Trong lòng hắn ngày càng lạnh. Tuyết Ngọc Long thật không ra cái thá gì, trước đó còn mời mình, hiện tại thấy mình cùng Chu Văn Bác giao phong, vậy mà không chút do dự lựa chọn đứng về phía Chu Văn Bác.
Có điều cũng tốt, mình từ lúc bắt đầu cũng không hề muốn đứng về phía Tuyết Ngọc Long.
Cuồng!
Đám người nghe được lời Tiêu Phàm, trong lòng khẽ run lên, tiểu tử này thật không phải đơn thuần là cuồng, đây là không để Chu Văn Bác vào mắt?
Vừa dứt lời, sát ý khủng bố toàn thân Tiêu Phàm bốc lên, xông thẳng ra bốn phía.
Theo bước chân hắn, sát ý ngày càng mạnh. Đám người cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Phàm liền không khỏi run lên.
Hơn nữa Tiêu Phàm cứ tiến lên một bước, sát ý trên người liền nồng đậm thêm mấy phần, khí thế trấn áp lòng người.
Chu Văn Bác phía đối diện nhìn thấy một màn này, cũng không nhịn được hơi cau mày. Sát khí khủng bố như thế không phải ai cũng có thể phát ra, xem ra người chết ở trong tay Tiêu Phàm nhiều vô số kể.
- Lưu Phong!
Chu Văn Bác quát nhẹ một tiếng, không dám để cho Tiêu Phàm tiếp tục như thế. Khí tức phát ra trên người Tiêu Phàm khiến hắn cảm giác nguy hiểm.
Kiếm rít trời cao, như cuồng phong phẫn nộ gào thét, từng đạo từng đạo kiếm khí bắn ra như hóa thành gió. Hình ảnh như vậy, Tiêu Phàm chỉ thấy qua trên sách vở.
- Thu Phong Lạc Diệp!
Đúng lúc này Tiêu Phàm cũng động, đạp mạnh trên không, trên người mang lên theo vô số bông tuyết, động tác như nước chảy mây trôi, phiêu dật nhẹ nhàng, vô cùng tiêu sái.
Ầm ầm!
Kiếm khí va chạm, hóa thành từng đạo cuồng phong tản ra bốn phía, mặt đất nứt ra khe hở lan ra chung quanh như mạng nhện, đám người bị dọa liên tục lui về sau.
- Chết!
Chu Văn Bác nhìn thấy Tiêu Phàm sượt qua người hắn, tay trái vung ra một chưởng, chưởng cương bá đạo như lưỡi đao, quang mang hừng hực đâm vào khiến người ta không mở được mắt.