Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chỉ thấy một người thanh niên mặc áo bào trắng đang chậm rãi đi tới, trong tay cầm một cây quạt xếp, ở một nơi tuyết phủ mịt trời như thế này đúng là cổ quái.
Sau lưng hắn còn có bốn người, hiển nhiên tên thanh niên áo trắng này là công tử của nhà nào đó trong Tuyết Nguyệt Hoàng Triều, hắn mảy may không đem dân chúng bình thường để vào trong mắt.
Lúc nhìn thấy thanh niên áo bào trắng kia, đám người không khỏi lui về sau, trong mắt lóe lên sự kiêng dè.
- Lại là Trần Hạo, nếu cô bé kia rơi vào trong tay hắn thì thảm rồi.
- Nghe nói Trần Hạo có sở thích biến thái yêu ấu đồng, không biết có phải là thật hay không?
- Nhỏ giọng một chút, nếu bị Trần Hạo nghe được thì đừng mong sống sót rời khỏi Tuyết Nguyệt Hoàng Triều.
Đám người bàn luận khe khẽ, giống như sợ rắn rết tránh xa tên gọi là Trần Hạo Kia.
Tiêu Phàm híp hai mắt đánh giá Trần Hạo, người này sắc mặt tái nhợt, thân thể gầy gò, bước chân phù phiếm, rõ ràng là túng dục quá độ, thân thể cơ hồ bị tiêu hao sạch.
Âm thanh nghị luận của mấy người xung quanh không nhỏ, Trần Hạo tự nhiên nghe được, bất quá hắn chẳng những không phẫn nộ mà ngược lại còn lộ ra ý cười tà, con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm tiểu nữ hài.
Lúc tiểu nữ hài nhìn thấy Trần Hạo, không khỏi rút cổ, thân thể cuộn tròn lại một chỗ, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
- Đây là 50 Hạ Phẩm Hồn Thạch, đi cùng bản công tử?
Trần Hạo lấy ra một cái túi tiền, ném xuống đống tuyết trước mặt cô bé, tựa như 50 khối Hạ Phẩm Hồn Thạch này đã là ân huệ lớn nhất dành cho nàng.
Bàn Tử nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Trần Hạo, Tiêu Phàm ngăn hắn lại, trong mắt hiện lên sát khí lạnh như băng.
- Ta không đi cùng ngươi.
Tiểu nữ hài lấy dũng khí nói, đầu lắc nguầy nguậy như trống lúc lắc.
- Không đi? Chê tiền ít có đúng không?
Nhìn cô bé xinh đẹp như búp bê, trong mắt Trần Hạo càng lóe lên vẻ dâm tà, hắn ra hiệu cho hạ nhân bên cạnh một cái, hạ nhân kia lại ném ra 50 Hạ Phẩm Hồn Thạch.