Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nam tử khôi ngô ngã xuống đất, một mặt kinh hãi nhìn Tiêu Phàm cầm Vô Phong Kiếm trong tay, ngón trỏ tay phải run run chỉ Tiêu Phàm như muốn nói cái gì, nhưng không thể nói ra được.
- Đạp Tuyết Vô Ngân?
Những người khác nghe được mấy chữ này đều giống như nghe được sự tình kinh khủng nào đó, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi.
- Chạy mau!
Một cái nam tử lấy lại tinh thần, kinh hãi nhìn Tiêu Phàm một chút, thân hình lóe lên liền trốn vào trong đống tuyết, không thấy tăm hơi.
Những người khác nghe vậy làm sao còn dám nán lại nơi này, chỉ trong vòng vài giây liền biến mất không thấy tăm hơi.
Tiêu Phàm nhìn thi thể nam tử khôi ngô đang dần đóng băng trong đám tuyết, sau khi lấy Hồn Giới từ trong tay hắn xuống thì nhìn qua cũng không phát hiện điểm gì đặc biệt.
Cuối cùng ánh mắt Tiêu Phàm rơi vào một bản thư tịch cực kỳ phổ thông, bên trên viết "Tuyết Độn Thuật", trong tay hắn còn cầm một khối ngọc bội màu trắng, mặt trước viết một chữ "Tam", mặt sau viết một chữ "Hoàng".
- Tam Hoàng Tử?
Tiêu Phàm cau mày một cái:
- Những tên Tuyết Nguyệt Liệp Thủ này chẳng lẽ là người của Tam Hoàng Tử?
- Phải cũng được, không phải cũng được, nếu muốn giết chúng ta thì tốt nhất nên chuẩn bị tốt cái chết.
Bàn Tử đi tới bên cạnh Tiêu Phàm, nói:
- "Tuyết Độn Thuật" mà bọn chúng vừa thi triển chính là phương pháp đào mệnh, tại Tuyết Nguyệt Hoàng Triều chỉ là công pháp rất bình thường.
- Bất quá cũng có chỗ độc đáo riêng của nó, giữ lại nghiên cứu một chút.
Tiêu Phàm gật đầu đem "Tuyết Độn Thuật" thu vào trong không gian giới chỉ.
Lúc Tiêu Phàm nhìn lại thì phát hiện tên mập đang cổ quái nhìn mình, không lẽ trên mặt mình dính gì sao?
- Lão Tam, thân pháp chiến kỹ ngươi vừa mới thí triển thực sự là Đạp Tuyết Vô Ngân?
Bàn Tử đột nhiên trịnh trọng nhìn Tiêu Phàm nói.
- Không sai.
Tiêu Phàm gật đầu, hắn cũng đang muốn hỏi Bàn Tử vì sao mấy tên Tuyết Nguyệt Liệp Thủ vừa nghe được Đạp Tuyết Vô Ngân liền chạy mất, Tiêu Phàm bĩu môi nói:
- Mấy chữ mà thôi, có thể dọa người như vậy sao?
- Mấy chữ mà thôi?
Bàn Tử quái dị kêu lên, trợn mắt một cái, hít sâu nói:
- Ngươi có từng nghe nói qua Tuyết Lâu?