Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Vứt bỏ Xích Mục Huyền Ưng, đám Tiêu Phàm tìm một mảnh đất trống rồi ngồi xuống, trên đường đi Tiêu Phàm cũng đã dần hồi phục lại Hồn Lực đầy đủ.
- Lão Nhị, nàng thế nào rồi?
Tiêu Phàm nhìn Tuyết Lung Giác bên cạnh Bàn Tử hỏi.
Tuyết Lung Giác hiện tại máu me khắp người, tóc dài trên đầu bị dính máu kết thành một cục, bộ dạng không còn thoát tục như trước mà trở nên có chút điềm đạm đáng yêu.
- Tuyết Lung Giác thụ thương tương đối nặng, Lão Tam, ngươi có biện pháp nào cứu nàng không?
Bàn Tử hít sâu nhìn Tiêu Phàm, trịnh trọng chưa bao giờ có.
- Lão Nhị, không phải ngươi thật sự đã nhìn trúng nào rồi chứ?
Tiêu Phàm nhìn thấy bộ dáng Bàn Tử trịnh trọng như vậy liền không khỏi muốn trêu hắn một chút.
Bàn Tử lắc đầu nói:
- Ta chỉ cảm thấy người sau lưng Tam Hoàng Tử Tuyết Nguyệt Hoàng Triều rất chướng mắt.
- Huh?
Thần sắc Tiêu Phàm cứng lại, trong lòng bắt đầu suy đoán thân phận Bàn Tử.
- Kỳ thật cũng không quan trọng gì.
Bàn Tử đột nhiên mở miệng nói, tựa như sợ Tiêu Phàm tiếp tục hỏi thăm.
Tiêu Phàm hít một hơi đem lòng hiếu kì của mình ép xuống, hắn đi đến bên cạnh Tuyết Lung Giác đặt tay lên mạch của nàng.
- Như thế nào?
Bàn Tử hỏi.
- Chỉ là kinh mạch bị hao tổn, vấn đề không lớn lắm.
Tiêu Phàm lấy ra mấy cái bình ngọc đưa cho mập mạp nói:
- Đây là kim sang dịch, trị được ngoại thương, cũng có thể trị liệu nội thương, ngươi cho nàng uống là được, sau đó đem Mỹ Dung Dịch thoa lên trên da nàng.
- Muốn ta làm?
Âm thanh Bàn Tử bỗng bén nhọn không ít.
- Chẳng lẽ muốn ta làm?
Tiêu Phàm nhún vai đi ra chỗ khác, phi lễ chớ nhìn, Bàn Tử muốn làm thế nào thì làm.
Nhìn thấy một màn vừa rồi, trong đầu Tiêu Phàm lại nghĩ tới Tiểu Ma Nữ.
Trên mặt Bàn Tử khổ sở vô cùng, hồi lâu mới cảm thán một hơi:
- Ài, tự tạo nghiệp phải tự mình chịu thôi.
Tiêu Phàm ngồi bên trên một gốc cổ thụ, Tiểu Kim đi tới bên cạnh hắn không ngừng gầm nhẹ, Tiêu Phàm sờ sờ đầu Tiểu Kim: