Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Vũ Thừa Quân nhìn thấy Tuyết Lung Giác đánh tới, sự dâm tà trong mắt lại tăng thêm mấy phần, hắn nâng trường kiếm lên liền nhẹ nhàng hóa giải một chiêu cường thế của Tuyết Lung Giác.
- Quận Chúa đại nhân, đêm nay muốn hầu hạ vi phu như thế nào?
Thân hình Vũ Thừa Quân lướt qua người Tuyết Lung Giác, hắn hít sâu một hơi tựa như vô cùng say mê với mùi thơm cơ thể của đối phương.
- Mơ tưởng! Nạp mạng đi.
Tuyết Lung Giác vừa tức vừa giận, khi ở Tuyết Nguyệt Hoàng Thành, nàng chưa bao giờ bị người khác khi dễ như thế.
Sự tình diễn ra hôm nay đều do thân thể bệ hạ khiếm an, tùy thời đều có thể quy thiên.
Hoàng Thượng sắp chết, Thái Tử chưa lập, các Hoàng Tử tự nhiên phải tranh giành lẫn nhau.
Mà trong đám hoàng tử, người xuất sắc nhất phải kể tới Tam Hoàng Tử và Bát Hoàng Tử, trong lòng mọi người thì hai người chính là người thừa kế chức vị Tuyết Nguyệt Hoàng Chủ.
Phụ thân của Tuyết Lung Giác xem trọng Bát Hoàng Tử là sự tình mà ai cũng biết, mà Vũ Thừa Quân lại đầu nhập vào Tam Hoàng Tử, chính vì thế nên Vũ Thừa Quân làm sao có thể bỏ qua cho Tuyết Lung Giác.
- Yên tâm, vi phu sẽ từ từ yêu thương ngươi.
Vũ Thừa Quân nhếch miệng cười một tiếng, lấy tay vỗ nhẹ vai Tuyết Lung Giác, toàn thân Tuyết Lung Giác chấn động, sắc mặt trắng bệch phun ra một ngụm máu tươi.
Thân thể nàng bị đánh bay ngược về sau đụng mạnh vào một gốc đại thụ, thân thể yếu ớt cơ hồ chỉ còn một hơi.
- Mạnh!
Ba tên Tiêu Phàm, Bàn Tử và Tiểu Kim lẳng lặng nhìn, trong lòng có chút rung động.
Vũ Thừa Quân không hổ là Hoàng Thành Thập Tú, thực lực này xác thực không phải Chiến Tông cảnh phổ thông có thể sánh, ngay cả Chiến Tông cảnh trung kỳ Tuyết Lung Giác đều không đỡ được một kích của hắn.
Đúng lúc này, một phương nhân mã của Tuyết Lung Giác gần như đều ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ vách núi, thi thể nằm la liệt bốn phía, nhìn qua cực kỳ thê thảm.
Bên Vũ Thừa Quân chỉ chết có ba tên, so với bên Tuyết Lung Giác thì tốt hơn không ít.
Nhìn Vũ Thừa Quân phía xa, thần sắc ba người Tiêu Phàm cũng có chút khẩn trương, bọn hắn không phải lo lắng Vũ Thừa Quân, mà là khẩn trương cho Băng Hỏa Xà Lân Quả.