Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Bóng đêm bao phủ, một cỗ huyết tinh nồng đậm tràn ngập trong không khí, một vài con Hồn Thú phía xa đang nhìn chằm chằm đột nhiên gầm một tiếng, sau đó quay đầu chạy vào trong rừng.
Nhân loại kia quá đáng sợ, ngay cả Kim Diễm Sư ngũ giai trung kỳ đều bị hắn một kiếm chém chết, bọn chúng chỉ là tôm tép trước mặt Kim Diễm Sư thì làm sao có thể làm đối thủ của người kia.
- Trọng kiếm vô phong, vô phong thắng hữu phong, sau nửa tháng tu luyện, tốc độ trọng kiếm đã đạt tới bảy thành khi dùng Tu La Kiếm.
Hai mắt Tiêu Phàm khẽ híp một cái, trong lòng nghĩ thầm.
- Lão Tam, xảy ra chuyện gì?
Bàn Tử kinh ngạc tỉnh lại, không biết phát sinh chuyện gì, chẳng qua khi hắn nhìn thi thể Kim Diễm Sư cách đó không xa liền không khỏi lạnh run.
Nếu như không phải Tiêu Phàm kịp thời phát hiện thì thi thể nằm trên mặt đất còn không phải là bọn hắn?
- Tiểu Kim đâu?
Bàn Tử lấy lại tinh thần, nổi khùng nhìn bốn phía, bởi vì quá tin tưởng Tiểu Kim nên mấy đêm nay hắn để tu luyện không chút cố kỳ gì.
Tiêu Phàm nhìn xung quanh nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng của Tiểu Kim, con mèo này bình thường sẽ không vô duyên vô cớ rời đi.
- Không phải tên gia hỏa này đi tìm sư tử cái rồi chứ?
Bàn Tử thập phần nghiêm túc nói.
Tiêu Phàm trợn mắt một cái, nhà ngươi đúng là cái gì cũng nghĩ ra được, Tiểu Kim vẫn còn chưa trưởng thành đấy.
- Ngươi tiếp tục nghỉ ngơi, ta đi gác đêm.
Tiêu Phàm để lại một câu nói xong nhảy một cái lên bên trên một tảng đá lớn, hắn chăm chú tình huống xung quanh.
- Vẫn là Lão Tam làm ta yên tâm nhất.
Bàn Tử nhếch miệng cười một tiếng, tiếp tục tu luyện.
Ánh bình minh rất nhanh đã xuất hiện, khi ánh rạng đông đầu tiên soi chiếu xuống Hồn Thú Sơn Mạch, một thân ảnh màu vàng từ trong bụi cỏ đằng xa chui ra.
- Ngươi đi đâu cả đêm? Còn không về thì đã bỏ ngươi lại rồi.
Tiêu Phàm hung hăng trừng Tiểu Kim.
- Rống rống!
Tiểu Kim gầm nhẹ một tiếng, hình như có chút ý trách cứ Tiêu Phàm, móng vuốt thỉnh thoảng chỉ nơi xa, tựa như muốn nói gì.