Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ầm một tiếng, y phục nữa người trên của Tiêu Phàm nổ tung, cơ bắp cường kiện hoàn toàn lộ ra ngoài, da dẻ màu đồng trên người tản ra huyết quang chói mắt.
- Vô Tận Sát Lục!
Tiêu Phàm quát một tiếng như sấm, hắn nhảy lên không trung, Tu La Kiếm vũ động, ngàn vạn kiếm khí nở rộ làm hư không như bị xé rách thành vô tận huyết quang.
Sương máu lượn lờ quang thân Tiêu Phàm, giống như một mảnh Tu La chiến trường, ngay cả hư không đều bị nhuộm thành một màu máu, cảnh tượng chấn nhiếp nân tâm.
Toàn thân tu sĩ bốn phía đều nổi da gà, rất nhiều người cảm nhận được hàn khí cắt da cắt thịt đều cấp tốc chạy trốn.
Chỉ thấy Tiêu Phàm cầm trường kiếm trong tay đằng không bay lên, giống như lưu tinh trụy, chémmột kiếm bá đạo cuồng mãnh thẳng về hướng Hoàng Trùng Tiêu.
- Lưu Vân Trảm!
Hoàng Trùng Tiêu cũng có cảm giác không thích hợp, không dám khinh thị Tiêu Phàm, hắn thi triển Ngũ Phẩm Chiến Kỹ, từng đạo kiếm mang màu trắng gào thét, nhanh như bôn lôi, giống như một đám mây trắng đang chuyển động.
Phanh phanh phanh!
Kiếm khí khuấy động, không ngừng va chạm, hóa thành từng đạo cuồng phong tản ra bốn phía, đá xanh trên quảng trường đã bị thổi bay, bụi bặm dày đặc, mọi người đã không thấy rõ bên trong phát sinh việc gì nữa.
Nơi đó kiếm khí tung hoành, lực lượng phong bạo hủy diệt làm cho người ta nhìn mà phát khiếp.
Toàn trường yên tĩnh, mọi người gắt gao nhìn Tiêu Phàm và Hoàng Trùng Tiêu, bọn hắn không biết Hoàng Trùng Tiêu vì sao tức giận như thế, Tiêu Phàm chỉ là một tên Chiến Tôn cảnh mà thôi, cho dù lợi hại hơn nữa thì làm được gì?
Chẳng lẽ còn có thể chém giết cường giả Chiến Vương hay sao?
Sau nửa ngày, hết thảy đều kết thúc, cảnh vật nơi đó bạo lộ ra.
Trong một sát na, đám người trợn to hai mắt, kinh hãi nhìn về phía xa.
Chỉ thấy áo bào Hoàng Trùng Tiêu rách nát, áo bào toàn thân đều bị nhuộm thành màu đỏ, tóc dài phiêu tán, hai mắt đỏ bừng, trên mặt hắn còn mấy đạo vết kiếm đang chảy máu.
Chiến Vương cường giả Hoàng Trùng Tiêu đã bị thương?
Mới thoáng cái, ánh mắt mọi người lại rơi vào một cỗ thi thể khác, thi thể kia không có động tĩnh gì, toàn thân đầy máu, đã không còn khí tức.