Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhìn thấy bộ dáng kích động của Bàn Tử mấy, Tiêu Phàm lại duy trì trầm mặc, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua Tu La Kiếm trong tay, trên người hắn vẫn còn một cỗ sát khí hùng mạnh đang ẩn tàng.
Mặc dù vừa rồi chỉ là Huyễn Cảnh đặc thù nhưng sát khí này lại tồn tại chân thực, chém giết quái vật quá nhiều, mặc dù đã tỉnh lại nhưng sát khí vẫn không tan.
- Tu La Điện, Tu La Kiếm?
Tiêu Phàm trong lòng trầm ngâm:
- Cũng không phải trùng hợp như thế chứ.
Ầm!
Một tiếng nổ vang, Bàn Tử vừa mới đi vào thông đạo tầng thứ bảy liền bị mộtcỗ huyết khí đánh bay ra, thân thể văng lên trên tường làm hắn đau đến nghiến răng.
- Xem ra không phải ngươi.
Lăng Phong lắc đầu cười một tiếng.
- Chẳng lẽ Bàn gia cùng với cái truyền thừa này hữu duyên vô phận?
Bàn Tử bộ dáng không cam tâm, bất quá cũng không dám tùy tiện thử nghiệm tiếp.
- Lăng Phong, ngươi đi thử xem.
Tiểu Ma Nữ nói.
Lăng Phong lắc đầu, ánh mắt chuyển hướng nhìn Tiêu Phàm, nói:
- Lão Tam, ngươi đi đi.
Bàn Tử và Tiểu Ma Nữ kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, thần sắc của hai người như muốn nói, sẽ không phải lại là ngươi chứ? Lần trước được một thanh Thần Kiếm và một bản chiến kỹ, lần này lại có thể được cái gì?
Tiêu Phàm gật đầu, chậm rãi đi đến thông đạo tầng thứ bảy, quỷ dị là, sự tình gì đều không phát sinh, Tiêu Phàm bắt đầu biến mất dần trong tầm mắt mọi người.
- Ai, người so với người đúng là làm người ta tức chết, tại sao chuyện tốt gì đều rơi hết vào đầu Lão Tam a.
Bàn Tử phủi cái mông một chút, khó chịu đứng dậy.
- Chúng ta cũng không phải không thu hoạch được gì, vừa rồi ta được một bản chiến kỹ, các ngươi được cái gì?
Tiểu Ma Nữ cười khanh khách, đối với truyền thừa kia nàng không hề bận tâm chút nào.
- Ta cũng vậy, chiến kỹ này gọi là Lưu Tinh Hám Thiên Quyền gì đó.
Bàn Tử nói đến chiến kỹ, vẻ chán chường trên mặt biến mất không ít, tên mập này trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách nữa.
- Ta cũng vậy, Thi Vũ, chiến kỹ của ngươi là gì?