Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Lão Tam, ngươi thật có biện pháp?
Bàn Tử bán tín bán nghi nhìn Tiêu Phàm, ngay cả cường giả Chiến Vương cảnh của Tôn gia đều không thể mở truyền thừa động phủ ra, Tiêu Phàm chỉ là Chiến Tôn cảnh hậu kỳ thì làm thế nào mà mở.
- Thử xem.
Tiêu Phàm cười cười, sau đó quay đầu nhìn về chín cái vòng xoáy màu đỏ phía trong sơn cốc, thầm nghĩ trong lòng:
- Ba động năng lượng của chín cái vòng xoáy này cũng không giống nhau, được sắp xếp lớn nhỏ không bằng nhau, nếu làm năng lượng của bọn chúng cân bằng lại thì có thể mở được động phủ này ra.
- Khúc Lân, phiền ngươi đem vòng xoáy góc trên bên phải và cái ở giữa bên phải đổi chỗ với nhau.
Trong lòng Tiêu Phàm đã có tính toán nên bắt đầu ra lệnh.
- Đổi chỗ? Vòng xoáy màu đỏ đang ở trên không, làm thế nào mà đổi?
Tôn Tuyệt cười lạnh không thôi, trong lòng hắn thập phần lo lắng, sợ Tiêu Phàm thực mở ra động phủ truyền thừa.
- Hồn Lực ngoại phóng.
Tiêu Phàm không thèm để ý Tôn Tuyệt, đơn giản nói mấy chữ.
- Được.
Khúc Lân hiểu ý, từng sợi Hồn Lực xuất ra, đánh về hướng mấy vòng xoáy đang lơ lửng.
Nguyên bản Khúc Lân đã chuẩn bị dùng hết sức, nhưng không nghĩ tới vào lúc hắn bao phủ vòng xoáy đỏ kia lại phát hiện vòng xoáy đỏ lại nhẹ như lông hồng.
Trong vòng một giây, vị trí hai vòng xoáy đổi chổ cho nhau.
- Thật sự có thể?
Ánh mắt Khúc Lân tỏa sáng, trong lòng kích động lên:
- Vân Lạc Vũ không có tới, ở đây chỉ có ta là Chiến Tông cảnh, xem ra ta có hy vọng rất lớn lấy được truyền thừa.
- Tiêu Phàm, tiếp theo làm như thế nào?
Khúc Lân vậy mà bắt đầu chủ động hỏi thăm.
- Góc dưới bên trái và góc dưới bên phải đổi chỗ.
- Dưới cùng đổi chỗ với góc bên trái.
Tiêu Phàm phát ra nguyên một đám mệnh lệnh, ánh mắt nhìn lên không trung, sau một lúc, lại phát hiện vòng xoáy màu đỏ bắt đầu bạo động lên.
- Tiêu Phàm, dừng tay! Ta thấy ngươi không phải muốn mở ra động phủ mà là muốn hủy diệt nó.
Tôn Tuyệt kêu to.
Nhưng không một ai để ý đến hắn, Lạc Trần và Triệu Vô Bệnh chắn trước mặt, lạnh lùng nhìn hắn.