Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Đám người theo tiếng kêu nhìn lại, một bóng người mảnh mai đang gạt đám đông xuyên qua, người này toàn thân nhuốm máu bẩn thỉu, không biết là nam hay nữ.
Tiêu Phàm quay lại nhìn người tới, hai mắt khẽ híp một cái, hắn luôn cảm giác người này rất quen thuộc nhưng lại không biết là ai.
Bất quá, Tiêu Phàm từ lời nói kia phát hiện ra thân phận của nàng.
Lý Vân Hà cau mày một cái, trong lúc nhất thời cũng không nhận ra được là ai, bất quá, khi người kia tiếng tục lên tiếng thì con ngươi hắn bỗng nhiên co rụt lại.
- Phụ thân, là Lạc Trần giết ca ca.
Thân ảnh lôi thôi quỵ người xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
- Tuyết Y? Ngươi là Tuyết Y?
Lý Vân Hà kêu lên sợ hãi, hắn lắc người một cái tiến đến thân ảnh lôi thôi kia.
Không sai, người tới chính là Lý Tuyết Y được đám người Tiêu Phàm cứu.
Lý Vân Hà cẩn thận đỡ nàng dậy, hai tay vuốt ve gương mặt Lý Tuyết Y, nhìn mấy vết thương khủng bố trên người nàng thì Lý Vân Hà tỏa ra sát khí khủng bố.
- Lạc Trần? Tuyết Y, ngươi nói là Lạc Trần giết chết ca ca ngươi?
Lý Vân Hà âm trầm, nếu như không phải kiêng kị người kia phía sau Lạc Trần thì đoán chừng hắn đã sớm giết đến tận cửa Chiến Vương Học Viện rồi.
Sắc mặt Lý Tuyết Y trắng bệch, gật gật đầu nói:
- Đúng, chính là Lạc Trần, lúc hắn truy sát ta thì nhóm Tiêu Phàm đã cứu ta.
Lý Vân Hà thu liễm sát ý, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm nhu hòa mấy phần, lộ ra một tia cảm kích, đỡ Lý Tuyết Y dậy, nói với Tiêu Phàm:
- Đa tạ ân cứu mạng của tiểu huynh đệ, ngày sau lão phu lại tự đến Thần Phong Học Viện nói lời cảm tạ.
- Xin cứ tự nhiên.
Tiêu Phàm gật đầu đưa mắt nhìn Lý Vân Hà mang Lý Tuyết Y rời đi, trong lòng có chút nghi hoặc, âm thầm trầm ngâm nói:
- Không đúng, Lý Tuyết Y tại sao lại bị thương? Lúc ấy cứu nàng thì hình như không có bị thương, lấy thực lực của nàng thì chỉ có tu sĩ Chiến Tôn hậu kỳ trở lên mới có thể gây uy hiếp.
- Lão Tam, ánh mắt Lý Tuyết Y lấp lóe hẳn còn có chút lời chưa nói, hơn nữa, Lý Vân Hà đi vội vàng như thế...