Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Đối mặt với tràng diện mấy ngàn người này, Tiêu Phàm sớm đã không thấy kinh ngạc, khí định thần nhàn nhìn về phía Trầm Chấn Đào, nói:
- Trầm bá, mở hai tay ngươi ra.
Trầm Chấn Đào không hiểu nhưng vẫn làm theo.
- Mọi người xem trong lòng bàn tay của Trầm hội trưởng, có phải có chút dị thường hay không?
Tiêu Phàm cười thần bí.
Ánh mắt mọi người nhìn vào lòng bàn tay của Trầm Chấn Đào, ngay cả ánh mắt của Trương Nhiễm cũng không tự giác nhìn vào bàn tay khô gầy kia, nhưng trong lúc nhất thời mọi người lại không nhìn thấy gì, Tiêu Phàm nhắc nhở:
- Mọi người có thể dùng Hồn Lực quan sát.
- Hình như có một chút lân quang yếu ớt.
Bàn Tử là người thứ nhất kêu lên.
- Không sai, tuy lân quang rất yếu nhưng dùng Hồn Lực vẫn có thể thấy được.
Đám người gật gật đầu, rất nhiều người đều quan sát được lân quang kia.
- Chỉ bằng lân quang này, ngươi liền có thể chứng minh Luyện Dược Sư Công Hội ta trộm phương thuốc, thực sự là trò cười.
Trương Nhiễm khinh thường nói.
Đám người cũng gật đầu, lân quang này mặc dù ít gặp nhưng cũng không phải là thứ khan hiếm gì.
Tiêu Phàm cũng không nóng nảy, cười cười nói:
- Lân quang này quả thật không thể chứng minh điều gì nhưng bất quá ngươi đừng quên, lân quang này là thứ gì?
- Hẳn là Lân Thạch Phấn a.
Đám người có người suy đoán ra, nói.
- Không đúng, hình như là Dạ Quang Lân Phấn, đây là một loại vật liệu chế tác độc dược, không màu không vị, dùng mắt thường khó có thể thấy được, chỉ có thể dùng Hồn Lực để quan sát.
Lại có người hét lớn.
- Không sai.
Tiêu Phàm gõ ngón tay, nói ra:
- Đây chính là Dạ Quang Lân Phấn, Dạ Quang Lân Phấn này còn có hai đặc tính, thứ nhất chính là bột phấn cực nhỏ dường như không có trọng lượng, thứ hai, chỉ sau thời gian ba ngày mới có thể tiêu tán, nếu không vẫn sẽ lưu lại, Đây là lý do vì sao Dạ Quang Lân Phấn là dược liệu hàng đầu để luyện chế độc dược.
Lúc này, Tiêu Phàm dừng lại quay đầu nhìn về phía Trầm Chấn Đào nói:
- Trầm bá, lúc trước ta đem phương thuốc giao cho ngươi thì có bôi lên một chút Dạ Quang Lân Phấn.
Trầm Chấn Đào gật đầu, lập tức trong nháy mắt minh bạch điều gì, hắn bỗng nhiên quay người nhìn về một người phía sau lưng, đó là một lão giả mặt áo xám gầy trơ xương, ánh mắt hung ác nham hiểm.