Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thân thể đám người dừng lại nhìn về nơi phát ra tiếng nói, trên một gốc cổ thụ to lớn có một lão giả khô gầy đang đứng, thân thể lung la lung lây giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi bay, nhưng ánh mắt lão giả lại phát ra quang mang sắc bén hữu thần.
- Phúc bá!
Bàn Tử kêu to, vui mừng đến mức mém chút chảy cả nước mắt.
Tiêu Phàm, Lăng Phong và Tiểu Ma Nữ cũng vô cùng kinh hỷ, nhưng vừa thấy cơn gió thổi qua thì thân hình của Phúc bá lại lung lây muốn ngã thì niềm vui kia tan thành bọt biển.
- Từ khi nào mà một tên quản gia của Thần Phong Học Viện lại dám đối địch với Tôn gia ta?
Không đợi Tôn Đình mở miệng, Tôn Tuyệt đã đầy vẻ khinh thường nhìn Phúc bá nói.
Phúc bá tức giận, nói:
- Trong lúc trưởng bối nói chuyện làm gì có chỗ để cho một tên tiểu bối như ngươi chen vào, đúng lúc có thể trước mặt phụ thân ngươi thay hắn giáo huấn ngươi một chút.
Vừa dứt lời, Tôn Đình trong nháy mắt xuất hiện ở trước người Tôn Tuyệt, khuôn mặt cực kỳ căn thẳng đề phòng nhìn Phúc bá.
Răng rắc!
Một loạt âm thanh nứt xương truyền tới, sau một khắc, tất cả mọi người đều ngốc trệ tại chỗ, Bàn Tử đang kích động lập tức nuốt nước mắt trở về.
Chỉ thấy Phúc bá còng lưng lại, một tay chống nạnh, mồ hôi lớn chừng hạt đậu lăn xuống, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, nói:
- Đau! đau! đau! Ai, già rồi, eo không chịu được nữa rồi.
Nguyên bản đám người còn tưởng rằng Phúc bá sẽ đại phát hùng uy, nhưng nào ngờ một tên tu sĩ vậy mà còn bị đau lưng.
- Ha ha, lão bất tử, chờ chết ở Thần Phong Học Viện là được rồi, đừng đi ra ngoài làm mất mặt bản thân nữa.
Tôn Tuyệt cười ha ha, đám tu sĩ Tôn gia khác cũng cười đến không ngậm miệng lại được.
Khóe miệng Tôn Đình nhếch lên cười, lần trước bị Quách Sĩ Thần khi nhục làm hắn triệt để mất hết mặt mũi, hôm nay có thể đem mặt mũi tìm về, hắn tự nhiên rất vui.
Cơ mặt mấy người Tiêu Phàm giật giật vài cái, Phúc bá quả thật đến cứu bọn họ sao?
- Ba!
Không đợi đám người lấy lại tinh thần thì một tiếng vang giòn truyền ra, tất cả mọi người đều trừng mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy Tôn Tuyệt đột nhiên bay ngược về sau, trong miệng hộc ra một đường máu dài, bên trong vũng máu còn mơ hồ thấy được vài cái răng.