Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Từng tia sáng mặt trời bắt đầu soi rọi xuống đại địa, ánh sáng như một đợt sóng tràn xuống khắp cả khu rừng là lộ ra vẻ xinh đẹp hùng vĩ.
Đám người Tiêu Phàm cũng được thở dài một hơi, một đêm bận rộn, một đêm lo lắng, rốt cục một ngày mới cũng đã bắt đầu.
Đàn Độc Lang ngửa mặt lên trời gào thét, bọn chúng cục kỳ không cam lòng nhìn đám Tiêu Phàm lần cuối rồi rời đi, Độc Lang là Hồn Thú thuộc về thế giới bóng đêm, hiện tại đã không còn là thiên hạ của bọn chúng nữa.
- Rống
Tiểu Kim ngửa mặt lên trời gào thét, toàn thân tản mát ra khí tức cường đại, lông vàng giống như tơ lụa tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng giống như thú vương chi uy.
Khí tức của nó cuối cùng ổn định lại ở cảnh giới Tứ Giai sơ kỳ, tương đương với cường giả Chiến Tôn cảnh của nhân loại, lông tóc bao trùm lấy toàn thân chiếu lấp lánh.
Sau khi đám người hấp thu thiên địa Linh Khí vào buổi sáng thì Hồn Lực cũng đã phục hồi lại đầy đủ, Tiêu Phàm dọn dẹp thi thể Độc Lang trên mặt đất, đem mười mấy viên Hồn Tinh Tứ Giai cất vào Hồn Giới.
- Đồ lưu manh, mấy còn Độc Lang xấu như vậy, da lông của bọn chúng hôi thối như thế thì có thể dùng làm gì?
Tiểu Ma Nữ thấy Tiêu Phàm tại cẩn thận thu thập da lông của Độc Lang thì kinh ngạc hỏi.
- Vô dụng?
Tiêu Phàm bĩu môi.
- Tiểu Ma Nữ, ngươi sai rồi, da của Độc Lang có thể ngăn trở được công kích của Tứ Giai Hồn Thú đó nha.
Bàn Tử đi tới nhìn về phía Tiêu Phàm nói:
- Lão Tam, ta dự định làm một bộ giáp da Độc Lang.
Tiêu Phàm tức giận trừng mắt nhìn Bàn Tử, tên mập này luôn thích chiếm tiện nghi của người khác, nhưng tận hai mươi bộ thi thể, làm một bộ giáp da chắc cũng không hao tốn bao nhiêu a.
Hơn nữa Tiêu Phàm cũng đã xem Bàn Tử là người của mình nên cũng chẳng hề quan tâm đến mấy tấm da này.
- Lão Tam, không chỉ da lông Độc Lang có giá trị mà còn có răng độc, đó là vật liệu tốt nhất để luyện chế Hồn Binh đấy, Thi Vũ, Nhị Mập, Lão Tam, các ngươi đều thiếu một kiên Hồn Binh, hay là đem về nhờ người làm một kiện.