Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Sau nửa ngày, học viên Chiến Vương Học Viện đã góp đủ hơn một trăm vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch, trên mặt Địch Hàn lóe qua một tia âm lãnh, phẫn nộ quát:
- Tiêu Phàm, mau đến đây chịu chết!
- Chậm đã.
Tiêu Phàm quát, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm một trăm vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch kia, nếu như ván này thắng lại có thể giải quyết học phí thêm một người.
- Làm sao, sợ rồi? Chỉ cần ngươi quỳ xuống kêu to ba tiếng Địch gia gia, về sau nhìn thấy ta liền phải đi vòng qua thì ta có thể tha cho ngươi một mạng, thế nào?
Địch Hàn thập phần phách lối, hắn vô cùng tự tin vào thực lực của mình.
Tiêu Phàm cổ quái nhìn Địch Hàn, tên gia hỏa này cũng quá tự sướng đi:
- Trước tiên phải nói quy củ đã, chỉ phân cao thấp hay bất luận sinh tử?
- Ha ha, chẳng lẽ tiểu tử ngươi còn tưởng rằng có thể giết chết ta sao?
Địch Hàn cười ha ha, căn bản không đem Tiêu Phàm để ở trong mắt, sau đó Địch Hàn lạnh lùng nói:
- Bất luận sinh tử! Yên tâm, sẽ không lâu đâu, trong vòng mười chiêu ngươi nhất định sẽ phải chết.
- Cái đó còn chưa chắc.
Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng.
- Lão Tam, cẩn thận, khí tức trên người tiểu tử này rất quỷ dị.
Lăng Phong cau mày một cái nhắc nhở.
- Yên tâm, đúng rồi, Lão Đại có kiếm không? Cho ta mượn một thanh.
Tiêu Phàm suy nghĩ một chút nói, hắn đương nhiên cũng không cho rằng Địch Hàn chỉ có cái miệng.
Biết rõ mình hôm qua giết chết Tôn Tử, hôm nay vẫn dám khiêu chiến mình, điều này chứng minh cho thực lục của Địch Hàn.
- Cầm lấy.
Kiếm trong tay Lăng Phong ném cho Tiêu Phàm sau đó lui về sau.
- Lâm trận mới mài gươm? Hôm nay ngươi chết chắc rồi.
Địch Hàn khinh thường nhìn Tiêu Phàm, ngữ khí bá đạo, trong nháy mắt hắn xuất ra một quyền hóa thành một vệt sáng đáng về phía Tiêu Phàm.
- Lưu Vân Kiếm!
Tiêu Phàm chân đạp Mê Tung Bộ giống như một con linh xà phóng lên.
Đinh!!! Đinh!!!
Tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên, trong hư không tia lửa bắn tứ tung, hai người Tiêu Phàm và Địch Hàn đã va vào một chỗ.