Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Để cho ta tới thử xem.
Âm thanh không lớn nhưng mọi người ở đây đều nghe được hết sức rõ ràng, đám người nhao nhao nhìn về nơi phát ra âm thanh, nơi đó chỉ có một hắc y nhân đang đeo mặt nạ đi đến.
Trương Hi sắc mặt âm trầm nhìn Tiêu Phàm, âm dương quái khí nói:
- Các hạ cần phải biết, nếu như người kia chết thì hoàn toàn là lỗi của ngươi.
- Thân làm Dược Sư, cứu chữa cho người bị thương chính là thiên chức của chúng ta.
Tiêu Phàm thản nhiên nói, một màn này kiếp trước hắn thấy quá nhiều, khắp nơi đều diễn ra.
Rất nhiều người không thể chi trả tiên chữa bệnh chỉ có thể quỳ gối trước cửa bệnh viện, cho dù có quỳ đến chết thì cũng không có người nào thông cảm.
Tiêu Phàm cũng không tự nhận mình là Thánh Nhân, nêu nếu hắn đã có thể giúp, như vậy hắn liền giúp, giống như tình huống hiện tại vậy.
- Chăm sóc người bị thương? Vị huynh đài này nói không sai, nếu như mỗi tên Luyện Dược Sư đều giống ngươi thì liền tốt rồi.
Có người hân thưởng nhìn về phía Tiêu Phàm.
- Biết rõ không thể cứu mà vẫn cứu thì cũng chỉ làm cho nhiều người chết hơn mà thôi.
Trương Hi lạnh lùng cười, hành động của Tiêu Phàm chính là đang hủy đi đường lui của hắn, hắn làm sao không giận được.
- Không cứu thì làm sao biết nhất định sẽ chết.
Ngữ khí Tiêu Phàm rất bình thản.
- Nàng đã bị khí độc công tâm, trừ phi dùng dược dịch giải độc, nếu không nhất định sẽ chết.
Trương Hi lạnh lùng cười một tiếng, trong lòng âm lãnh tới cực điểm, tiểu tử này chẳng lẽ không biết tiểu gia là ai, lại dám đối đầu cùng ta?
- Huynh đệ, ta tin tưởng ngươi, cầu ngươi mau cứu thê tử của ta, nếu như thật..thật có vạn nhất gì thì ta cũng sẽ không trách cứ ngươi.
Hạ Lôi nghe được Trương Hi nói, lập tức đem hy vọng cuối cùng mang đến trên người Tiêu Phàm.
Giải độc dược dịch hiện tại hắn không mua được, cho dù quay về góp đủ Hồn Thạch thì cũng đã quá muộn.
- Tốt, đặt thê tử ngươi xuống.
Tiêu Phàm gật đầu, chậm rãi đi đến trước người Hạ Lôi.
- Muốn trị thì ra bên ngoài mà trị, đừng làm bẩn chỗ này.
Trương Hi ánh mắt băng lãnh hừ lạnh một tiếng nhìn về phía Tiêu Phàm.
- Nơi này là Luyện Dược Sư Công Hội, không phải ngươi là chỗ của Trương Hi ngươi, ngươi dựa vào cái gì đuổi ta đi.