Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chiến Hoàng, đây chính là tồn tại chí ít nắm giữ Thất Phẩm Chiến Hồn, trong toàn bộ Đại Yên Vương Triều chỉ có mấy người, đều là những người ở đỉnh của kim tự tháp.
- Nếu như lão hỗn đản thực sự là Chiến Hoàng thì chúng ta liền có thể đi ngang ở Đại Yên Vương Triều rồi.
Bàn Tử cười cười, trong lòng bắt đầu suy nghĩ méo mó.
- Trở về mọi người mau chóng đột phá Chiến Tôn cảnh, về sau đối mặt Chiến Tôn cũng có mấy phần chắc chắn.
Lăng Phong gật gật đầu.
- Các ngươi mang theo Tiểu Kim trở về trước, ta đi làm ít chuyện.
Tiêu Phàm vừa nói vừa sờ đầu Tiểu Kim.
Không đợi mấy người phản ứng, Tiêu Phàm đã quay người rời đi.
- Lão Tam làm sao lại thần thần bí bí như thế?
Bàn Tử nhỏ giọng thầm thì nói, bên trong bốn người bọn họ, thực lực mạnh nhất là Lăng Phong nhưng là Tiêu Phàm lại là người để hắn nhìn không thấu.
- Đi thôi.
Trong mắt Lăng Phong lóe qua một sợi tinh quang, đâu chỉ Bàn Tử nhìn không thấu Tiêu Phàm, hắn cũng nhìn không thấu.
Sau thời gian nữa chén trà nhỏ, Tiêu Phàm đi đến chỗ bán quần áo mua vài bộ quần áo, lại mua thêm vài cái mặt nạ, hắn đi đến một chỗ vắng thay một bộ đồ màu đen, đeo lên một chiếc mặt nạ gỗ.
- Hóa trang như thế này, cho dù là Tiểu Ma Nữ cũng không thể nhận ra.
Tiêu Phàm mỉm cười, bàn tay lắc một cái liền xuất hiện một cái giới chỉ.
Nếu để cho bọn Lăng Phong nhìn thấy nhất định sẽ chấn kinh không thôi, cái này không phải Hồn Giới trong tay Tôn Tử sao?
- Hồn Giới chỉ có thể sử dụng sau khi chủ nhân của nó chết, hiện tại Tôn Tử đã chết, Hồn Giới hẳn đã là vật vô chủ.
Ánh mắt Tiêu Phàm sáng lên, một tia Hồn Lực rót vào bên trong Hồn Giới, Hồn Giới đột nhiên tỏa ra quang mang đen kịt.
Tiêu Phàm liền cảm ứng được tiểu không gian bên trong Hồn Giới, không gian không lớn, cũng chỉ ba cái mét khối, bên trong chất đầy đồ vật thượng vàng hạ cám.
Tiêu Phàm đảo mắt một cái, ở đây chừng khoảng bốn mươi vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch, còn có mấy trăm khỏa Trung Phẩm Hồn Thạch, còn lại chỉ là một số quần áo vô dụng.