Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Đồ lưu manh!
Tiểu Ma Nữ gào thét, nàng hai mắt đỏ bừng, muốn chạy đến nhưng lại bị một cỗ cương phong đánh bay.
Từng hình ảnh nàng và hắn hiện lên ở trong đầu, nàng phát hiện, không biết lúc nào trong lòng nàng đã nhiều thêm một bóng hình, vô luận như thế nào đều không xóa đi được.
Lăng Phong và Bàn Tử hai người ra sức trùng kích cương phong, hai người giờ phút này cũng bị Tiêu Phàm lây nhiễm, hai mắt đỏ như máu, cắn chặt môi nhìn chầm chằm Tôn Đình.
Tiểu Kim ngửa mặt lên trời gào thét nhưng mà thực lực có hạn, cũng không thể tiến sâu vào trong.
- Giết con trai của gia chủ, khiêu khích Tôn gia chủ, tiểu tử này chết một vạn lần đều không có gì đáng tiếc.
- Tên gia hỏa không biết trời cao đất dày, chết cũng đáng đời.
- Thực sự là đáng tiếc, kẻ này nếu trưởng thành chắc chắn sẽ trở thành kiêu hùng một phương a, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tư kín đáo, chỉ là quá trẻ tuổi nóng tính.
Đám người bị liên lụy trong lòng giận mắng, không ít người đem cừu hận đặt lên trên người Tiêu Phàm, nếu như không phải Tiêu Phàm khiêu khích Tôn Đình thì bọn hắn cũng sẽ không bị thương.
Bất quá, cũng không ít người thầm than đáng tiếc, Tiêu Phàm bá đạo bất khuất đã khắc sâu vào lòng mọi người.
- Chết!
Tôn Đình lạnh lùng phát ra một chữ, một chưởng đánh lên đỉnh đầu của Tiêu Phàm, tất cả phẫn nộ đều dồn hết vào một chưởng này.
- Oanh!
Một đợt sóng dư chấn cuồng bạo tản ra bốn phương tám hướng, đá xanh bay tứ tung, bụi bặm bay đầy trời, vô số thân ảnh bị hất bay, kiến trúc bốn phía đều nhận trùng kích rất lớn.
- Đồ lưu manh!
Tiểu Ma Nữ khóc thương tâm liệt phế, dưới một chưởng này đừng nói là Chiến Sư cảnh, cho dù là Chiến Tông cảnh cũng nhất định chết là cái chắc.
- Dám giết người Tôn gia ta, là hắn tự tìm chết.
Hai cường giả của Tôn gia lạnh lùng trào phúng, sắc mặt vô tình.
- Một kích này cho dù là Chiến Vương sơ kỳ cũng phải chết đi, thực lực gia chủ Tôn gia quả là thâm bất khả trắc.
Đám người lảo đảo từ mặt đất đứng lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm phía trước.