Ông chủ tiệm gương xác thực quen biết lão thái thái này: “Bình thường ta môn nước giếng bất phạm nước sông, mỗi người tố việc đích doanh sinh của mình, tối nay nễ lai cửa hàng của ngã trảo sinh ý, bất hợp thích ba?”
Lão thái thái thần tình thản nhiên: “Một gì bất hợp thích đích, na bản lai tựu thị sinh ý của ngã.”
“Việc làm ăn của ngươi?” Chưởng quầy tiệm gương chỉ tay về phía sau lưng những vị khách, “Đây là khách hàng của lão bản ta, họ bỏ tiền ra mua gương ở chỗ ta, ta bán buôn kiếm lời, mới giữ những người này ở lại. Ngươi nói đây là khách của ngươi sao?”
Lão thái thái rút cây dù ra, chỉ thẳng vào ông chủ tiệm gương: “Ngươi không muốn nói lý nữa sao?”
Ông chủ tiệm gương cũng có chút tức giận: “Ai không nói lý? Đến tận cửa tiệm của ta, còn muốn do ngươi tùy tiện sao?”
“Cửa tiệm của ngươi thì sao? Tin không tin ta đập nát cái tiệm chim của ngươi?” Lão thái thái vung cây dù đánh tới.
Khi chi tiền trên cầu giao thủ, lão thái thái coi Trương Lai Phúc chẳng là gì, lúc ấy bị ăn thiệt là vì nghĩ tới chiêu ma âm hiểm của hắn ở chưởng quầy Cục Gương, lão thái thái chẳng hề giễu cợt chút nào, vừa ra tay đã dùng toàn lực, cây dù nhanh đến mức Trương Lai Phúc đều không kịp trông thấy đường nét. Ban đầu chưởng quầy Cục Gương còn có thể miễn cưỡng né tránh, nhưng lão thái thái càng đánh càng nhanh, chưởng quầy né không kịp nữa.
Bùm!
Đầu dù đập trúng huyệt thái dương, làm vỡ nát đầu chưởng quầy!
Rắc rắc!
Cán dù lại đập trúng xương ngực, khiến cả người chưởng quầy bị đánh vỡ nát!
Chưởng quầy Cục Gương vỡ tan tành, nằm dưới đất vẫn còn tranh luận với lão thái thái: “Trong cửa tiệm của ta mà hành hung, ngươi còn có vương pháp không? Chúng ta bây giờ cứ đi thẳng đến huyện đường, huyện đường một phen rồi chúng ta lại đi Tuần Bổ Phòng, thế nào cũng phải đòi lại một sự công bằng.”
Lão thái thái tri đạo tình hình bất diệu, chuyển thân tựu tẩu.
Bốp!
Thân thể chuyển động qua đó, nhưng bà ta một bước đi thành, đầu đâm vào mặt gương, làm trán nổi lên một cái bướu to.
Bất đối a.
Lão thái thái suy nghĩ, chính mình vừa mới bước vào tiệm gương, sao phía sau thân lại nhiều thêm một tấm gương?
Bà ta tưởng vòng qua tấm gương, ngang nhiên bước đi hai bước, giơ tay về phía trước sờ một cái, đáng lẽ phải có gương mới đúng, lại bước thêm một bước nữa, lại đâm thẳng vào mặt gương. Lần này đâm mạnh hơn, mũi bà chảy máu ngay.
Lão thái thái có chút sợ hãi, quay đầu hỏi chưởng quầy: “Ta không hợp với khách trong quán của ngươi sao, sao ngươi vẫn không chịu để ta đi?”
Chưởng quầy nằm dưới đất, hộc máu mồm, gào lên: “Mày đánh vỡ hết đồ của ta rồi còn muốn chuồn à? Mày đây là giết người đấy biết không? Giết người phải đền mạng, mày biết chưa? Ta phải đòi lại cho ra nhẽ!”
Bùm!
Lão thái thái chống khai cây dù thăm dò bốn phía, cảm giác xung quanh nhất tấm gương đô một hữu.
Bốp!
Bà ta cẩn thận bước lên phía trước một bước nhỏ, thì đột nhiên một tấm gương mọc lên ngay trước mặt, đâm thẳng vào mặt bà.
Lão thái thái dùng cây dù bảo vệ lấy mình, cao giọng hô lên: “Lão đầu tử, không được, mắt ta không ổn, đánh không lại hắn đâu!”
Oàng!
Ông lão thu nhặt những mảnh gương vỡ trên đất, nói: “Chưởng quầy, tôi có chút keo da lợn, để tôi dán nó lại đã, chuyện khác tính sau, được không?”
Chưởng quầy hừ một tiếng: “Ngươi cái đồ tu đạo, biết tu gương à?”
Cách một hàng mà không cách lý, tu gương nếu giảng cứu nhỏ giọt nước không rò, thế thì có thể tu gương cho nhỏ giọt nước không rò, chẳng phải là đã tu xong rồi sao?