Lão Quách dẫn người vào trú trong rừng trúc, nhưng hắn trọng thương trên người, vẫn không ngừng ho khạc thở gấp, không dám tự mình ra tay. Hắn bảo các hộ viện bao vây trước sau, nhìn thế sắp vây khốn ba người kia.
Lão Trác nhìn vào thái dương huyệt của Lão Quách, xung quanh thái dương huyệt nổi lên một lớp da cứng, giữa lớp da cứng có một cái hạch cứng. Cái hạch cứng này cứ thế mọc dài ra đến xương gò má bên phải, trên hạch cứng còn có cái lỗ do cây đèn lồng để lại.
Vừa rồi Lão Quách và người thợ đèn giấy đánh nhau, Lão Trác cũng ở bên cạnh nghe thấy. Người thợ đèn giấy chửi hắn trên mặt mọc mắt gà, không ngờ một câu nói thành sự thật, cái mắt gà này thật sự mọc lên mặt rồi.
Tên thợ đèn giấy này thật là quỷ quái, sao lại hại Lão Quách thành ra như vậy…
“Nhìn ta làm gì?” Lão Quách đột nhiên quát lớn một tiếng, làm Lão Trác giật nảy mình, “Đi, lên bên kia đi…”
Lên bên nào?
Lão Quách nói không rõ lời, một mặt là do trúng độc nặng, hơi thở không ổn định, mặt khác là do một cái mắt gà xuyên qua hộp sọ, khiến não hắn có chút cứng đờ.
Nhưng Lão Trác là lão giang hồ, có chuyện Lão Quách nói không rõ, nhưng Lão Trác tự mình có thể nhìn ra. Vòng vây đã hình thành, giờ chỉ xem làm sao thu phục ba người này.
Trong rừng trúc vây giết, có quy tắc về chiến pháp, gọi là phong chính lộ, nhượng thiên lộ, phòng ám lộ.
Cái gọi là chính lộ, chính là con đường lớn trong rừng trúc, loại đường này thường rất rộng rãi, mà lại là một đường thẳng xuyên qua rừng, nên chính lộ nhất định phải phong lại, bằng không đối thủ thoắt cái đã chạy mất.
Còn thiên lộ thì không giống lắm, trong rừng trúc, giữa các cây trúc có khe hở, có khe hở rộng một chút, nhìn cũng giống một con đường. Loại đường này cũng có thể đi ra khỏi rừng, nhưng không cần phong chặn, bởi vì loại đường này quá nhiều, đổ một cây đại thụ, liền có khả năng xuất hiện một thiên lộ, thiên lộ căn bản chặn không xuể, còn dễ phân tán nhân thủ.
Nhưng nếu ba người này từ thiên lộ chạy mất thì phải làm sao?
Không cần lo lắng, thiên lộ không dễ đi, phía trên cành nhánh mọc ngang, phía dưới rễ cây chằng chịt, từ thiên lộ chắc chắn đi không nhanh, lúc đó phân chia nhân thủ đi vây chặn cũng còn kịp.
Nhưng ám lộ nhất định phải có phòng bị, nghề Thiên sư này chính giỏi dùng ám lộ.
Hoàng Tài Tài thấy chính lộ bị phong chặn, từ Trương Lai Phúc lấy một xấp giấy mao biên, viết phù chú, chuẩn bị dùng Ngũ Phù khai lộ.
Thuật pháp này cần chuẩn bị năm loại bùa, lần lượt là: Lôi Phù để diệt địch, Thổ Phù để đào đất, Phong Phù để chặt cây, Hỏa Phù để đốt chướng ngại, Thủy Phù để dập lửa rửa đường.