Dương Lão Lượng nói Trương Lai Phúc là người Thủ Nghệ, Trương Lai Phúc cũng không giấu giếm: “Chưởng quỹ, ngài làm sao nhìn ra được?”
“Thiên phú của cậu không phải loại người bình thường có được, còn việc Lão Vương nói cậu là mang nghề theo để bái sư, đó hoàn toàn là nói bậy. Cách cậu bẻ tre vừa rồi, nhìn một cái là biết chưa từng làm nghề này. Cách bẻ đó của cậu rất dễ làm tổn thương tay, cái này giả vờ không ra được.”
Trương Lai Phúc chắp tay: “Chưởng quỹ, ngài cũng là người Thủ Nghệ?”
Lão Lượng sờ sờ cái đầu trọc, thở dài: “Ta muốn làm người Thủ Nghệ, lúc đó khổ cực ngàn vạn lần mới kiếm được một quả Thủ Nghệ Linh, quả đó khá tốt, đỏ au au, chỉ có một mảnh nhỏ hơi xanh.
Ta ăn quả đó, nào ngờ không thành người Thủ Nghệ, da trên người lại bong ra một lớp, cả người thịt máu đều lộ ra ngoài, nếu không gặp được một vị đại phu tốt, thì mạng già này của ta đã không còn.
Sau này mạng tuy giữ được, da cũng mọc lại, nhưng lông thì không mọc nổi, một sợi cũng không mọc, ngay cả lông mày của ta đây cũng là tìm thợ vẽ vẽ lên đấy.”
“Vẽ lên?” Trương Lai Phúc nhìn kỹ một hồi lâu, thật sự không nhìn ra.
Lão Lượng cười khổ một tiếng: “Tóm lại ta không thành người Thủ Nghệ, vì trong lòng sợ hãi, ta cũng không dám ăn Thủ Nghệ Linh nữa.
Ta thuở trẻ từng học nghề làm đèn giấy, là một đứa tiểu đồng theo chân, có giấy xuất sư, sau này chạy thuyền tích cóp chút vốn, mở tiệm đèn giấy này, lại bỏ tiền lớn mời được vị đương gia sư phụ này về.
Kiếm tiền không ít, buôn bán làm cũng khá, nhưng trong lòng khí này vẫn không thuận, cậu biết tại sao ta không thuận không?”
“Không biết.” Trương Lai Phúc lắc đầu, chuyện này hắn cũng không muốn biết.
Dương Lão Lượng cười: “Tiểu tử cậu có chút ngốc, nhưng ta thích tính cách của cậu. Ta khí không thuận là vì ta nhìn Lão Vương không thuận mắt. Sáng nay ta bảo hắn dạy cậu làm khung xương, hắn dựa vào cái gì mà không dạy? Đây là tiệm của ai?
Ngày mai ta còn bắt hắn dạy cậu nghề, ta xem hắn rốt cuộc có dạy không, đợi cậu học thành, ta bảo hắn cút đi, hai anh em ta hợp tác làm ăn, một tháng ta trả cậu một trăm năm mươi đại dương, cậu thấy thế nào?”
Một trăm năm mươi đại dương, đó là bao nhiêu tiền?
Không nói ăn hoành thánh, cứ mỗi bữa ăn gà quay, không cần cơm, một tháng có ba mươi đại dương cũng đủ rồi.