Mấy nữ tử đều che miệng cười.
Lý Vân Tiêu thẹn quá hóa giận nói:
- Tóm lại ngươi chính là kẻ rình coi cuồng!
Trác Thanh Phàm khẽ cười, nói:
- Ta không cãi cọ với ngươi, nói chính sự đi. Ba năm sau Tinh Vũ Bàn sẽ buông xuống, trong khoảng thời gian đó ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng. Còn nữa, Luân Hồi địa là một nơi tụ tập thuộc tiểu hỗn loạn tinh hệ bắc vũ trụ, chỉ có cường giả Thiên Giới chi chủ hoặc là người lĩnh ngộ siêu huyền không gian mới có thể bình yên vô sự đi qua. Nếu ngươi muốn mang theo mấy nữ tử này không phải không được, chỉ cần ngươi có năng lực bảo hộ được họ. Mỗi đại hội thiên đạo đạo quả mở ra, sẽ có cường giả mang theo bầu bạn tu vi không cao của mình cùng đi đâu.
Trác Thanh Phàm nói xong, Lý Vân Tiêu đột nhiên kinh hãi hoảng sợ nói:
- Ngươi…ngươi không phải Trác Thanh Phàm, mà là Ma Ha cổ thần đại nhân?
“Trác Thanh Phàm” khẽ cười nói:
- Xem ra nổi giận là cảm xúc phản đối nha, ngươi nghĩ ta rình coi ngươi, nổi giận liền mất đi phán đoán cơ bản.
Thần sắc Lý Vân Tiêu xấu hổ, đồng thời trong mắt lóe lên dị sắc, nói:
- Nếu tu luyện tới Thiên Giới chi chủ, có thể mang theo bầu bạn cùng đi sao?
- Chậc chậc!
“Trác Thanh Phàm” cười nói:
- Tự nhiên không thể, Thiên Giới chi chủ tự bảo vệ mình còn khó khăn đâu, nếu muốn mang theo bầu bạn còn cần thực lực càng mạnh hơn. Đúng rồi, lần này Trác Thanh Phàm sẽ đi cùng ngươi, bởi vì hắn là con cháu hậu duệ của ta, ta hi vọng hắn lấy được cơ duyên trong đại hội, tương lai bước vào Giới Vương, thậm chí là Thiên Giới chi chủ.
Lý Vân Tiêu choáng váng:
- Cảnh giới cao hơn? Trên Thiên Giới chi chủ còn có tồn tại mạnh hơn sao? Không ngờ Trác Thanh Phàm là hậu duệ của ngài!
Mấy nữ tử cũng dị thường giật mình.
“Trác Thanh Phàm” cười nói: