Lúc này họ mới kịp phản ứng, như bị trúng đòn nghiêm trọng, thật lâu không thể hoàn hồn.
Kỳ thật họ từng gặp qua bức họa của Lý Vân Tiêu, nhưng ai nghĩ tới minh chủ Thiên Vũ minh mất tích nhiều năm lại là một kẻ ngu sống trong nhà họ, mỗi ngày còn bồi Tô Bội Thanh đi dạo phố…
Bùm bùm!
Nhất thời trong viện đều quỳ một mảnh, không ít người chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng theo bản năng quỳ xuống.
Lôi Bá hoàn toàn ngây dại, hắn từng nhìn thấy Lý Vân Tiêu ở xa xa, nhưng vì tức giận mờ mắt nên không kịp nhận ra, hơn nữa hắn làm sao cũng không nghĩ tới người này lại là Lý Vân Tiêu.
Giờ phút này hắn chỉ có thể phục lạy cầu xin tha thứ.
Tuy rằng con trai đã chết, nhưng hắn không thể buông tha cơ nghiệp, huống chi hắn còn vợ con, còn có thể tiếp tục sinh thêm đứa con khác đó thôi.
Trong viện chỉ còn thanh âm dập đầu, không ai dám nói chuyện.
Tô Bội Thanh cùng nha hoàn vốn không muốn quỳ, nhưng thấy cả tộc trưởng cũng đã quỳ xuống, đành phải làm theo. Nhưng khi nàng vừa khom người liền phát hiện mình không thể nhúc nhích, muốn quỳ cũng không quỳ được nữa.
Lý Vân Tiêu vẫn chưa nhìn nàng, mà nhìn qua Lôi Bá ôm quyền nói:
- Vị này chính là Xế Lôi tông chủ Lôi Bá phải không, vừa rồi nói muốn dùng sét đánh chết ta phải không? Tới, chúng ta từ từ nói chuyện!
Lôi Bá buồn rười rượi, muốn khóc thành tiếng, liều mạng phục lạy cầu xin tha thứ.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngươi không đi qua, ta đi qua vậy.
Hai chân Lôi Bá mềm nhũn, chỉ có thể khóc ròng nói:
- Tha mạng! Minh chủ đại nhân tha mạng! Năm đó tiểu nhân cũng là người Thiên Vũ minh, mong minh chủ tha mạng! Tiểu nhân có mắt không tròng!
Vừa nghe mọi người xem như đã rõ ràng thân phận của Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu mắng:
- Ngươi cũng xứng là người Thiên Vũ minh? Hỗn cơm ăn đi? Lại lấn nam bá nữ, còn muốn đánh chết ta, mẹ nó!