Tô Bội Thanh có chút động dung, nói:
- Năm năm trước minh chủ Lý Vân Tiêu của Thiên Vũ minh quyết chiến với Ma Chủ Lục Sí tại nam vực. Sau đó Lục Sí hóa thành sáu đạo linh nguyên rơi xuống đất, diễn biến ra sáu đại siêu cấp môn phái hiện tại, họ đều chiếm được linh nguyên lực tẩm bổ vì thế cường giả xuất hiện lớp lớp. Mà Lý Vân Tiêu mất tích sau cuộc chiến đó, năm năm nay Thiên Vũ minh đã dán bức họa tìm kiếm hắn khắp thiên hạ, thậm chí còn dán ở tứ hải, nhưng hoàn toàn không có tin tức.
Nha hoàn đột nhiên hạ giọng nói:
- Ta nghe rất nhiều người đàm luận việc này, đều nói Lý Vân Tiêu đã chết.
Sắc mặt Tô Bội Thanh khẽ biến, giận trừng mắt nhìn nàng, nói:
- Lời này tuyệt đối không được nói lung tung, người Thiên Vũ minh tôn kính Lý Vân Tiêu như thần minh, nếu bị bọn hắn nghe thấy, cả Tô gia sẽ bị ngươi liên lụy xong đời!
Nha hoàn sợ hãi vươn đầu lưỡi, hì hì cười nói:
- Yên tâm đi, lời này ta chỉ nói với tiểu thư.
Sắc mặt Tô Bội Thanh trầm xuống, nói:
- Cũng không cho nói với ta. Trong lòng ta Lý Vân Tiêu là thần minh, nếu ngươi còn nói vậy với ta, mỗi ngày ta sẽ đánh ngươi, đánh chết mới thôi!
Nha hoàn nhìn thấy nàng không giống nói đùa, vội vàng đưa tay che miệng không dám nói tiếp.
Tô Bội Thanh liếc mắt nhìn tiểu ngốc, vẫn bộ dạng hớn hở ngây ngốc như trước, nàng thở dài nói:
- Nếu ngươi thật sự là minh chủ thì tốt biết bao nhiêu, đáng tiếc ngươi không phải.
Nàng u oán thở dài, ba người âm thầm đi vào hậu viện Tô gia, hướng về tiểu viện của Tô Bội Thanh đi tới.
Kết quả vừa đi vào tiểu viện của mình, đã bị người Lôi gia bắt giữ.
- A, các ngươi là…
Tô Bội Thanh luống cuống, lập tức nhận ra nam tử diện mạo đáng khinh trước mắt chính là thiếu chủ Lôi gia Lôi Mãng.
Dáng vóc của Lôi Mãng béo mập, mặt như đầu heo tràn ngập vẻ hạ lưu, hắn nhìn Tô Bội Thanh, đôi mắt ti hí lóe sáng cười ha ha nói: