Lý Vân Tiêu hao hết chân nguyên, Thùy Chủ Trầm Phù ảm đạm, không còn lực xuất kiếm liền bị Lục Sí nhìn thấu.
- Nếu không xuất kiếm, tới phiên ta giết ngươi!
Trên mặt Lục Sí đầy máu tươi, nhưng trong mắt hiện vẻ hưng phấn, đi từng bước tới trước mặt Lý Vân Tiêu:
- Chỉ cần quét sạch đám rác rưởi các ngươi, trong hai giới không còn ai ngăn cản ta!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, tay phải vung lên, thanh kiếm biến mất, hai tay chậm rãi tạo thành chữ thập kháp ra lôi ấn.
Bùm bùm cách cách…
Một đạo thanh lôi hiện ra trong tay, lôi quang b*n r* bốn phía.
Lục Sí khựng lại, cười ha hả:
- Ha ha ha, một đời Giới Vương, làm sao vậy? Suy yếu như thế, thậm chí không ngưng tụ được tử lôi sao? Chỉ có thanh lôi chơi đùa, là muốn điểm đèn cho mình trước khi chết?
Trong lòng Lý Vân Tiêu cũng khổ tâm, không ngừng vận chuyển chân nguyên muốn hóa tử lôi, nhưng làm gì còn chút chân nguyên nào? Lôi quang không ngừng lóe ra, nhưng không thể chiết xuất thành tử lôi!
- Ha ha ha, quả nhiên là đồ chơi của tiểu hài tử, đây là chí tử bất khuất của ngươi sao? Không có thực lực chống đỡ, chung quy chỉ là chuyện cười, làm trò cười cho người khác!
Trong mắt Lục Sí phát lạnh, cốt kiếm vung lên, yêu khí thao thiên nhất thời hội tụ, một mảnh kiếm giới mở ra.
- Đại Phạm Thánh Kiếm!
Sắc mặt Lục Sí ngưng tụ, nhân kiếm hợp nhất hóa thành một đạo kiếm quang, kiếm mang bị nhuộm thành màu đỏ vì nhiễm máu, giống như rặng mây đỏ lướt qua vũ trụ.
Sắc mặt Ba Mộc ảm đạm, thở dài một tiếng nói:
- Thiên đạo miểu miểu, vạn vận như con kiến, chung quy không thể sửa.
Đột nhiên bàn tay hắn bị lôi kéo, Xa Vưu bắt được cổ tay hắn, mạnh mẽ nhổm người, há mồm liền mắng:
- Vừa rồi…ta…đã nói qua…lão bất tử ngươi…đừng…đừng luôn nói…những lời ủ rũ…ảnh hưởng…ảnh hưởng tâm tình…bổn đại gia…