Hắn nhớ tới lời tiên đoán của Nhu Vi, trong mắt bắt đầu lộ vẻ tuyệt vọng lẫn chua sót.
- Lão bất tử kia đừng ở đây gieo rắc cảm xúc bi quan! Bổn tọa còn chưa có chết đâu!
Xa Vưu bật lên khỏi liên thai, vết thương trên người lại vỡ ra, vô số long huyết chảy xuống.
Nhưng thần sắc hắn tràn đầy sát khí, hai tay siết chặt, nhìn chằm chằm Lục Sí, lại liếc Lý Vân Tiêu, nói:
- Có tin tưởng không?
Lý Vân Tiêu làm gì còn tin tưởng, nội tâm hắn tràn đầy bi thương, tuy lực lượng Lục Sí không bằng lúc trước, nhưng bọn họ cũng không cách nào đối kháng.
Xa Vưu lớn tiếng mắng:
- Bổn tọa đang hỏi ngươi đâu, nói chuyện a! Trả lời ta!
Trong lòng Lý Vân Tiêu vừa động, nhiệt huyết chợt dâng lên.
Xa Vưu nhíu mày, cười lạnh nói:
- Ngươi không phải đang tuyệt vọng đi? Nhận thức ngươi lâu như vậy, tuy rằng ngươi đê tiện ác kém lại vô sỉ, háo sắc đáng khinh kiêm hạ lưu, nhưng còn có một điểm luôn làm cho ta rất bội phục, đó chính là tinh thần vĩnh không chịu thua. Con mẹ nó, trước kia lão tử chưa từng nhìn thấy ngươi nhận thua qua! Nhưng sau ngươi lại thay đổi!
Xa Vưu châm chọc nói:
- Lần trước trong Hóa Long trì, ngươi bị Dận Vũ đánh ra cả phân liền buông tha, còn cầu xin tha thứ. Lúc ấy ta thật sự vô cùng kinh ngạc, đây là Lý Vân Tiêu, Cổ Phi Dương mà ta nhận thức sao?
Lý Vân Tiêu nhíu mày mắng:
- Con mẹ nó, ngươi mới bị đánh ra phân, ngươi mới cầu xin tha thứ! Ta chỉ tận khả năng kéo dài thời gian, ổn định địch nhân, thực hiện chiến thuật chiến lượng thay đổi, dùng lời nói cùng kế sách cảm động đối phương, cảm hóa đối phương. Chiến thư có nói, công thành tâm lý chiến làm đầu, chẳng lẽ tên trí chướng như ngươi chưa từng nghe qua sao?
- Tốt lắm, tốt lắm…
Xa Vưu đau đầu, một tay ôm đầu một tay xua xua cắt đứt lời của hắn: