Lục Sí lau máu tươi trên môi, lạnh giọng nói:
- Nói không chừng nếu còn khinh thường thật sự sẽ bị các ngươi thủ tiêu.
Trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ động, cau mày nói:
- Máu? Ngươi không phải ma thân sao? Sao còn có máu tươi!
Lục Sí cười lạnh nói:
- Vấn đề này đợi ngươi xuống địa phủ hỏi Diêm Vương!
Trên người hắn đột nhiên dao động, phảng phất như có lực lượng cường đại truyền vào, ba người Lý Vân Tiêu lập tức cảm nhận được, không khỏi kinh hãi:
- Đạo phân thân thứ ba lại dung nhập sao?
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu chỉ dung hợp ba đạo phân thân đã nghĩ rong ruổi Thương Huyền sơn, không khỏi quá xem thường thiên hạ anh hùng!
- Hừ, nếu bổn tọa dung hợp sáu phân thân, trò chơi liền nhàm chán. Nháy mắt tiêu diệt cả hai giới, còn niềm vui gì đáng nói?
Lục Sí dung hợp thêm một đạo phân thân, lực lượng lại tăng lên, khí thế vô cùng cường hoành tán phát làm lòng người trầm xuống. Càng làm ba người Lý Vân Tiêu buồn bực chính là theo thực lực tăng lên, thương thế trên người hắn cũng hoàn toàn khép lại.
Nếu còn tiếp tục như vậy, chẳng phải Lục Sí vẫn còn ba lần cơ hội khôi phục lực lượng?
- Vậy trực tiếp chết luôn ở tầng dung hợp thứ ba này đi!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, Thùy Chủ Trầm Phù phát ra kiếm ý khuấy động:
- Kiếm Đãng Quần Ma!
Một chiêu cuồng bạo đánh ra, hóa thành kiếm ảnh thật lớn, chỉ thấy kiếm thế đã như trời sụp đất nứt, từ trên bầu trời chém thẳng xuống!
- Buồn cười!
Đao ảnh vừa chuyển, A Hàm đao phát ra ma âm, đón kiếm ảnh chém tới!
Oanh long!
Kiếm ảnh nứt vụn, một đạo nhân ảnh chợt hiện, xuất hiện ngay trước người Lục Sí, lại một kiếm chém xuống!
Phanh!
Lục Sí vung tay, A Ma Luân Bảo chắn bên người, kháng cự Thùy Chủ Trầm Phù!
Thập nhị phúc luân lực lượng nhanh chóng xoay tròn, tước mở kiếm khí hộ thể xung quanh Lý Vân Tiêu, đập lên nhục thể của hắn.