- Không tốt! Là Ma Chủ đã tới!
Trong Thương Huyền sơn một mảnh ầm ĩ, thật nhiều Ma tộc chạy khắp nơi bẩm báo, khoảnh khắc rối loạn thành một đoàn.
Tranh kinh hãi, không khỏi giận dữ, một đạo âm ba phát ra:
- Tất cả mọi người quản thủ hạ của mình! Dám làm loạn quân tâm, giết!
Âm ba chấn động kịch liệt vang vọng ra ngoài, không ít tảng lớn rừng cây núi đá bị băng vỡ.
Không ít Ma tộc kinh hãi không dám cử động, đầu lĩnh cũng tỉnh táo trở lại, bắt đầu quản chế thủ hạ của mình, sau đó Thương Huyền sơn mới khôi phục lại như trước.
Hơn mười đạo hào quang lóe ra, lập tức tụ tập trước chủ điện, hoảng sợ nhìn lên bầu trời.
Ba người Lý Vân Tiêu đều bị kinh động, đồng thời thuấn di l*n đ*nh núi.
Hai mắt Lý Vân Tiêu biến thành xích hồng sắc, nhìn chằm chằm trên không, nói:
- Đây là xé rách không gian Ma giới, thực hiện truyền tống viễn siêu cự ly sao?
Viện tinh tế cảm ứng một phen, trầm giọng nói:
- Không gian dao động thật cường đại, toàn bộ tiết điểm đều bị phá nát, lực lượng đáng sợ!
Trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ động, nói:
- Không còn cách nào sao? Trước khi buông xuống cho chúng ta đòn nghiêm trọng sao?
Vẻ mặt Tranh xấu hổ, lắc đầu nói:
- Trước đó chúng tôi căn bản không nghĩ tới hắn sẽ xé rách không gian tới đây, dù sao làm vậy sẽ hao tổn thật lớn. Xem ra Lục Sí tin tưởng bản thân dị thường, thật không biết là tốt hay xấu.
Trong khi mọi người nói chuyện, dị tượng trên bầu trời chậm rãi sút giảm, trước hắc động hiện ra một thân ảnh màu trắng, nhẹ nhàng bay xuống.
- Đại công tử?
Tranh chấn động hô.
Vi Thanh vui mừng nói:
- Chẳng lẽ hắn tu luyện gây rủi ro, thất bại?
Lý Vân Tiêu lườm hắn, lạnh lùng nói:
- Ngươi cảm thấy được có thể sao? Thời điểm trọng yếu như vậy, vì sao lại có ý tưởng không thực tế như thế?