Ma tôn kia gật đầu, nói:
- Một năm thời gian muốn tiếp tục gia tăng tu vi là không thể nào, nhưng tu luyện một hai loại bí thuật, gia tăng chút sức chiến đấu còn có thể làm được.
Lý Vân Tiêu nói:
- Các ngươi không nghĩ qua liên thủ bày trận?
Tranh nói:
- Việc này Vi Thanh đại nhân có nhắc qua, nhưng tu vi của mọi người chênh lệch nhau, mấu chốt nhất chính là Ma giới không có phương pháp liên thủ bày trận, tuy rằng chúng tôi có tâm luyện tập nhưng vẫn vô cùng mới lạ.
Lý Vân Tiêu gật đầu hiểu ra.
Việc này quan hệ tới hoàn cảnh của Ma giới, bởi vì luật rừng ở đây dị thường tàn khốc, cho nên chưa từng có ai dám đem sinh mạng của mình phó thác cho người khác. Tự nhiên sẽ không xuất hiện phương pháp cùng nhau bày trận liên thủ đối địch.
Vi Thanh nói:
- Mấy vị đại nhân đều liên thủ thí luyện trận pháp, nhưng vẫn thấy phi thường xa lạ. Vừa lúc dùng một năm thời gian tới quen thuộc cũng tốt.
Lý Vân Tiêu nói:
- Như thế rất tốt!
Vi Thanh nhìn Lý Vân Tiêu, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp nói:
- Nếu ta không nhìn lầm, giờ phút này ngươi cũng đã tới Thánh Ma rồi chứ?
- Cái gì?
Trong đại điện ồ lên, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn Lý Vân Tiêu tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Trong lòng Tranh cùng Viện đều chấn động.
Tuy Viện cảm nhận được Lý Vân Tiêu bất phàm, nhưng chưa thăm dò được thực lực chân chính của hắn, chỉ cho rằng hắn tới nửa bước Thánh Ma mà thôi.
Tranh há hốc mồm ngây dại.
Mấy năm trước khi Lý Vân Tiêu mới bước vào Ma giới, mới tới Ma quân cảnh mà thôi, sau khi tới Nguyên quận mới trùng kích Ma tôn.
Còn chưa đầy bốn năm không ngờ đã là Thánh Ma, nếu không tận mắt chứng kiến hắn tuyệt sẽ không tin tưởng.
Nguyệt vui mừng nói:
- Đây đúng là ông trời cũng giúp chúng ta! Có Lý đại nhân, so với thiên quân vạn mã của Thiên Vũ giới còn hữu hiệu!