Khí thế trên thân Xa Vưu thật kinh người, còn cao hơn lúc trước, có thể thấy được thương thế đã khỏi hẳn.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
- Nếu Lục Sí dễ đối phó như vậy, hắn còn là Ma Chủ sao? Ngươi thành thật ở lại đây, hết thảy nghe theo Linh Mục Địch cùng Diệp Kình Vũ, nếu có trái lệnh hoặc xuất hiện sơ xuất, ta lấy đầu ngươi!
Sắc mặt Xa Vưu khẽ biến, ôm quyền nói:
- Dạ, minh chủ!
Dáng vẻ hắn buồn bực không nói thành lời.
Mặc dù là hắn vào thời điểm này cũng không dám xằng bậy.
Lý Vân Tiêu trực tiếp truyền tống tới Hồng Nguyệt thành, đi vào trong Thương Huyền sơn.
Trong Thương Huyền sơn đã có người đang đợi hắn, chính là Nguyệt.
Nguyệt nhìn thấy hắn, hai mắt tỏa sáng, cao hứng tiếp đón, nói:
- Vân Tiêu đại ca.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu ngưng trọng, vội vàng hỏi:
- Tình huống như thế nào?
Nguyệt nghiêm túc nói:
- Lục Sí đã xuất quan, hơn nữa nghe nói hắn triệu tập không ít Thái Cổ hung ma, đang từ Cổ vực đi tới. Sau khi nhận được tin tức, chúng tôi đã vận chuyển nhân thủ cùng vật tư tới Thương Huyền sơn, hơn nữa phá hủy toàn bộ thông đạo dẫn tới đây, tranh thủ bố trí nhiều hơn một ít.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Làm tốt lắm! Kể từ đó Lục Sí muốn tới Thương Huyền sơn chỉ sợ cần một năm nửa năm. Mỗi khi kéo dài thêm thời gian, chúng ta lại có chỗ tốt càng lớn. Trừ phi hắn không tiếc hao tổn lực lượng mạnh mẽ đánh nát không gian, tự mình xây dựng siêu cấp truyền tống trận tới đây. Nhưng dù vậy, Thái Cổ hung ma cũng không thể tập trung chạy tới.
Nguyệt nói:
- Tranh đại nhân bọn họ cũng nghĩ như vậy, Lý đại nhân đi theo ta.
Nàng đi phía trước dẫn đường, Lý Vân Tiêu theo sát phía sau.
Hồng Nguyệt thành cũng là một địa phương quen thuộc, hơn nữa lúc trước khi tiến vào Thương Huyền sơn, còn có thật nhiều Ma tộc trú đóng ở nơi này đối kháng Phệ Giới Ma. Nhưng không nghĩ tới Lý Vân Tiêu bọn họ tiêu diệt Phệ Giới Ma, còn luyện chế thành Phệ Giới đan.