Lý Vân Tiêu biết hắn lo lắng điều gì, cười nói:
- Yên tâm đi, không bỏ qua thân thể, ta đã luyện hóa Giới Thần Bi. Quá trình có chút phức tạp, chờ đợi rảnh rỗi ta sẽ nói với Mục Địch đại nhân.
- Ha ha, tốt tốt!
Linh Mục Địch dị thường cao hứng, vỗ tay nói:
- Thật sự là trời giúp chúng ta!
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Vừa rồi Mục Địch đại nhân cũng nói, đồng ý tuyển chiến trường ở Viêm Võ thành sao?
Linh Mục Địch gật đầu:
- Nếu có thể thắng, cho dù cơ nghiệp bị hủy hoại, hoàn cảnh đổ nát thì đã thế nào? Nếu cần toàn lực ứng phó tranh thủ tìm thắng lợi, Viêm Võ thành đích thật là chiến trường tốt nhất.
Mọi người trầm mặc suy nghĩ lời nói của hắn.
Lý Vân Tiêu mỉm cười:
- Lời của Mục Địch đại nhân rất đúng, nếu cuộc chiến này thất bại, cả Thiên Vũ giới cũng rơi rụng. Nếu đem hết toàn lực, tự nhiên phải dốc toàn bộ gia sản mới được.
Đinh Linh Nhi nói:
- Nếu Mục Địch đại nhân cùng Vân Tiêu đại ca đều đồng ý tuyển Viêm Võ thành, thì cứ quyết định như vậy.
Hai người đều đồng ý, cho dù người khác có ý kiến phản đối cũng vô dụng. Huống hồ cũng không ai ngu ngốc làm như vậy.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
- Nếu đã quyết định, vậy Linh nhi an bài thủ tục rút lui của mọi người. Đem Viêm Võ thành bố trí thành chiến trường, ta cùng Mục Địch đại nhân cần thương nghị kế hoạch tác chiến một chút. Còn có tình huống bên Ma giới cũng nên tìm hiểu, dù sao chúng ta không phải tác chiến một mình.
- Được.
Đinh Linh Nhi lập tức đứng dậy đáp, bắt đầu đi làm việc.
Lý Vân Tiêu cùng Linh Mục Địch đi vào mật thất bắt đầu thương nghị cuộc chiến sắp tới, sau đó mới rời đi.
Lúc sau Viêm Võ thành bắt đầu đại lượng di chuyển cùng bố trí, tất cả mọi người đều dời qua tam vực còn lại.
Việc xây thành cũng ngừng lại, do thật nhiều thuật luyện sư bắt tay bố trí cấm chế cùng trận pháp, toàn bộ linh thạch cùng tài nguyên trong thiên hạ đều liên tục không ngừng vận chuyển về Viêm Võ thành.