Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lùng không chút e ngại, trong lòng dâng lên lửa giận nói:
- Cha ngươi chính là làm càn! Sao, không phục? Không phục thì ngươi đi chết đi!
Bách tức giận nói:
- Đáng chết!
Hắn vung tay chỉ huy đại quân quát:
- Giết! Tất cả đều giết cho ta!
Người Thánh Ma thế gia sớm dâng lửa giận, hơn vạn Ma tộc hò hét từ khắp bốn phương tám hướng lao tới!
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Đúng là một đám trí chướng, giáo huấn vừa rồi đã quên sao?
Tay phải vừa lật, Tiếu Ngạo Hồng Trần hiện ra, hướng bốn phía quạt tới!
- Lại là cây quạt kia, không tốt, mau lui lại!
Trong đại quân có không ít người nhìn thấy cây quạt, hoảng sợ vội vàng thối lui về sau trốn tránh. Vì thế nhất thời tạo nên phản ứng dây chuyền, trên vạn người liều mạng quay đầu chạy.
Trước đó Lý Vân Tiêu quạt hơn mười cái ít nhất đánh chết hơn ngàn người, hiện tại ai cũng kinh hoảng.
Nhưng đã chậm, nguyên tố lực cuồng bạo b*n r* đánh tới bốn phương tám hướng.
Nhất thời thiên sầu địa thảm, một mảnh k** r*n cùng tiếng hét thảm thiết nổi lên bống phía.
Bách cuồng nộ quát:
- Đều không cho lui! Ai lui ai chết!
Đồng thời hắn tức giận đỏ mắt, chỉ vào Lý Vân Tiêu quát:
- Giết người này, giết người dùng cây quạt kia!
Hắn vừa động lao thẳng về hướng Lý Vân Tiêu, người Thánh Ma thế gia cũng đuổi theo, gào thét giết tới.
Sắc mặt Viện trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Lý Vân Tiêu, ngươi lui xuống trước đi.
Trên người nàng dấy lên liệt hỏa, thân hình chợt lóe đánh về hướng Bách.
Đám người Vi Thanh lập tức ra tay, giết tới chỗ cường giả Thánh Ma thế gia.
Trong hai bộ trung ương địa giới, hơn ba trăm người còn lại đều đứng lên cùng nhau lao qua.
Lý Vân Tiêu quạt hơn mười đạo kình phong xem như bị kiệt lực, bay xuống bên dưới ngồi xếp bằng nghỉ ngơi.
Hắn đặt Tiếu Ngạo Hồng Trần bên người, lẳng lặng huyền giữa không trung.