Hơn nữa hắn đã âm thầm truyền âm cho Vi Thanh, thương lượng phân công. Sẽ do Vi Thanh đi cứu người, mà hắn tính toán toàn lực đánh lén một kiếm tranh thủ giết Thư.
- Ha ha ha! Như thế nào, rốt cục gánh không được sao?
Thư cười như điên, hắn cũng cảm thấy Xa Vưu kiệt lực, mà Thế Giới kiếm còn chút nữa đã xuyên thấu ma thuẫn, nhưng cuối cùng ngừng lại, hơn nữa bị ma lực cường đại của hắn chậm rãi đè ép ngược ra ngoài.
- Gánh không được thì đi chết đi!
Thư hét lớn một tiếng, khí tức mạnh mẽ bùng nổ, ma khí bay múa bên người, bị hấp thu vào trong ma thuẫn không ngừng tăng cường lực lượng.
Nhóm người Lý Vân Tiêu khẩn trương chờ đợi một khắc cuối cùng.
Trong mắt chân long tràn đầy vẻ băng sương, nhưng thân hình khổng lồ thu nhỏ lại, biến thành hình người, tay phải nắm chặt chuôi kiếm vẫn vững vàng như trước. Thế Giới kiếm dừng lại trong ma thuẫn giống như đã hoàn toàn đông cứng.
Thư cười lạnh nói:
- Đây chính là ưu thế sân nhà, hiện tại ngươi càng tiêu hao thì ngươi càng thêm tổn thương, tội gì đâu.
Xa Vưu lạnh lùng nói:
- Cho nên ngươi định quỳ xuống kêu cha sao?
- Kháo! Đáng chết! Đi chết đi!
Thư giận dữ, thân hình nghiêng mạnh về phía trước, như phát điên hấp thu ma khí vào ma thuẫn, thanh kiếm lại bị đè ép ra ngoài.
Lý Vân Tiêu cau mày, tuy Vi Thanh cùng tiểu Hồng đều khẩn trương, nhưng hắn ngược lại cảm thấy kỳ quái, bởi vì trong mắt Xa Vưu không hề có vẻ kích động, ngược lại còn mang theo vẻ châm chọc.
- Lão tiểu tử này đang làm cái quỷ gì?
Trong lòng Lý Vân Tiêu nhủ thầm:
- Chẳng lẽ không muốn mọi người thấy trò hề của hắn nên ra vẻ trấn định?
Chỉ thấy tay trái Xa Vưu vừa lật, xuất ra một khối long tinh thật lớn bỏ vào trong miệng.
- A?
Lý Vân Tiêu há hốc mồm chấn kinh.