Trong mắt Thiểm b*n r* hàn khí, lạnh lùng nói:
- Là chiến hay hàng, toàn bộ bằng vào một câu của ngươi! Ta nói cho ngươi biết hai chuyện, một, mười ba thành phụ cận Xạ Tinh thành hiện tại hẳn đều đã bị công chiếm. Hai, Cổ vực đã đả thông thông đạo Thái Cổ hung vực, tương lai sẽ có thật nhiều Hung Ma không ngừn chuyển vận tới chiến trường. Lời nói tới đây, chính ngươi lựa chọn đi!
Thần sắc Tranh chua xót, nhìn qua Vi Thanh nói:
- Đại nhân…
Vi Thanh thản nhiên:
- Ngươi dao động sao?
Tranh cười khổ nói:
- Ta tìm không thấy lý do kiên định. Trong Thánh Ma thế gia, thực lực nhà nào cũng không kém hơn Tranh bộ, đặc biệt là tám vị cường giả được xưng Bát Tổ, là tồn tại cao cấp nhất trong Thánh Ma thế gia. Vị Thiểm đại nhân trước mắt chính là một trong số đó, còn có hai vị Bách cùng Thư đại nhân, nghe đồn đã bước vào Thánh Ma cảnh, chúng ta càng không thể ngăn cản.
Trong lòng Vi Thanh buồn bực, nếu đổi lại là hắn hơn phân nửa cũng lựa chọn đầu hàng. Nhưng nếu Tranh đầu hàng, tình cảnh của chính mình chẳng những nguy hiểm, nếu Ma giới nhất thống, phiền phức của Thiên Vũ giới càng lớn.
Cho nên nhất định phải làm cho trung ương địa giới biến thành mảnh đất hòa hoãn xung đột giữa Thiên Vũ giới cùng Cổ vực, bất kể thế nào cũng không thể để cho Tranh đầu hàng.
- Người sống trên đời ai mà không chết, thay vì ti tiện sống sót, làm nô tài của người khác, còn không bằng oanh oanh liệt liệt giết một trận, tự do tự tại! Cho dù sống không lâu, nhưng vẫn được tự do. Sống hèn mọn như con kiến, dù sống vạn năm lại có ý nghĩa gì?
Vẻ mặt Vi Thanh nghiêm túc, hiên ngang lẫm liệt nó, bộ dạng thề sống chết không hàng.
Nhóm Ma quân Tranh bộ đứng xung quanh, trong lòng đang nói thầm, vừa nghe vậy đều nhíu mày, tựa hồ cảm thấy thật có đạo lý.