Lý Vân Tiêu gật đầu:
- Một năm trước khi chúng ta rời đi, hai bộ tính toán viễn chính Cổ vực, nhưng lúc ấy Tranh bộ cùng Viện bộ bị thương nặng, đặc biệt là Viện bộ. Nếu không có một năm thời gian chuẩn bị căn bản không thể khôi phục. Mà mới qua một năm lại có Man Hoang Hung Ma trực tiếp đánh tới nhà, chỉ sợ là người Cổ vực đã động thủ trước.
- Tuy rằng ta không biết Cổ vực ở nơi nào, Ma giới rộng lớn như vậy, nếu cần tập trung mãnh thú trong Man Hoang tới nơi đây, sau đó trực tiếp giết vào mảnh đất trung tâm của Tranh bộ cũng cần một năm thời gian. Sau cuộc chiến của Ma Phổ cùng Lục Sí, Cổ vực hẳn đã bắt tay làm việc này!
Xa Vưu cau mày nói:
- Địch nhân công tới đây trước, chẳng lẽ Lục Sí đã không có việc gì sao?
Lý Vân Tiêu nhìn hắn, chỉ chỉ l*n đ*nh đầu, nói:
- Chỉ có thực lực cũng vô dụng, thật lo lắng cho chỉ số thông minh của ngươi. Nếu Lục Sí không có việc gì, hiện tại gặp chiến tranh không phải Xạ Tinh thành, mà là Viêm Vũ thành.
Xa Vưu cả kinh nói:
- Ý của ngươi là Lục Sí còn đang dưỡng thương, nhưng Cổ vực cũng đã động thủ trước, muốn thống nhất Ma giới?
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:
- Kỳ thật Cổ vực thống nhất Ma giới chỉ là vấn đề thời gian, chỉ sợ Lục Sí đang nóng lòng muốn tấn công Thiên Vũ giới, cho nên ngay lúc dưỡng thương cũng đã công chiếm hai bộ. Đợi sau khi hắn xuất quan, có thể trực tiếp thống lĩnh đại quân nhập giới.
Xa Vưu nói:
- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Ta tò mò chính là chẳng lẽ trong Cổ vực còn có Ma tôn tồn tại? Có thể chém giết lâu như vậy với Tranh bộ cùng Viện bộ, hơn nữa còn trực tiếp đem chiến tranh áp tới bên cạnh Xạ Tinh thành. Có lẽ Lục Sí căn bản không thèm để ý kết quả cuộc chiến này, bởi vì chỉ cần hắn xuất quan, vô luận thắng thua kết quả cũng giống nhau.