Mạch kinh hãi nói:
- Có thể sao?
Lý Vân Tiêu chỉ thuận miệng nói như thế, nhưng không nghĩ ra Mạch lại hỏi ngược lại, không khỏi kinh ngạc:
- Ngươi thật sự muốn đi?
Mạch thận trọng gật đầu, nói:
- Tự nhiên là thật. Nguyên bản ta suy nghĩ nếu ngươi còn chưa xuất quan, có lẽ ta sẽ tự mình đi Ma giới hỏi thăm tình huống. Dù sao việc này dị thường trọng yếu đối với Yêu tộc chúng ta.
Lý Vân Tiêu cau mày:
- Ta đã nói là khẳng định, đảm bảo, xác định, trăm phần trăm là sự thật, các ngươi còn chưa tin?
Mạch cười khổ nói:
- Nếu là chuyện khác thì ta đương nhiên sẽ không hoài nghi, nhưng dù sao việc này quá mức nghiêm trọng.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
- Kỳ thật kết quả đối với các ngươi cũng không trọng yếu, chẳng lẽ xác định Ma Thủ là Lục Sí, lựa chọn của các ngươi sẽ thay đổi?
Sắc mặt Mạch khẽ biến, trầm ngâm nói:
- Nếu Ma Thủ là Lục Sí, tộc của ta có thể hạ quyết tâm lớn hơn nữa.
Lý Vân Tiêu vui vẻ nói:
- Nếu là như vậy, kết quả lựa chọn cuối cùng của Yêu tộc là cùng Thiên Vũ minh quyết chiến với Lục Sí?
Ngải chua xót cười nói:
- Sao minh chủ nói lời ấy, Yêu tộc vốn là một phần tử của Thiên Vũ minh, chỉ là bản thân minh chủ bài xích chúng tôi mà thôi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Như vậy đúng là ta không phải. Chỉ cần Yêu tộc có thể lấy Thiên Vũ giới làm trọng, cùng kháng ma, trước đó có chỗ nào đắc tội ta xin lỗi hai vị.
Ngải nói:
- Xin lỗi thì không dám, hi vọng sau này minh chủ đừng tự chủ trương, đặc biệt đề cập tới Yêu tộc chúng ta, cũng nên thương lượng trước tốt hơn.
Nhìn bộ dạng không lĩnh tình của nàng, cho thấy nàng còn oán giận.
Lý Vân Tiêu ôm quyền, trịnh trọng nói:
- Việc này đúng là do ta khư khư cố chấp, xin lỗi hai vị!
Ngải thở dài:
- Trong khoảng thời gian này tới nay, quan hệ giữa hai tộc dị thường khẩn trương, mấy lần thiếu chút nữa đã ma xát sinh sự. Ta cùng Yêu Hoàng đại nhân đã mấy lần yêu cầu tộc nhân khắc chế, nếu kéo dài chỉ sợ sản sinh khe hở, thật sự bất lợi với sự kết giao giữa hai tộc chúng ta.