Hắn nhìn xuống chỗ hỗn độn kê tử, long khí bên trong bắt đầu biến thành thực chất, một long hình dần dần ngưng tụ thật rõ ràng.
- Ha ha ha, thiên vận khí số, rốt cục đang ở bên ta!
Hắn lập tức đi xuống bên dưới.
Đám người Hiên Viên Diệu đại biến, liều lĩnh lao tới.
- Con kiến!
- Long Quyền Vô Lượng Quang!
Dận Vũ hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói, một quyền oanh ra ngoài, một mảnh cường quang chiếu xuống, Hiên Viên Diệu cùng Lam Nham chủ bị đánh bay, cuồng phun máu tươi.
- Uyên nhi, ngươi tận khả năng g**t ch*t đám người kia đi!
Dận Vũ ra lệnh, cũng không quay đầu đi thẳng tới Hóa Long trì.
- Dạ!
Uyên ứng tiếng, sắc mặt biến thành băng lạnh, đằng đằng sát khí. Tùy tay một trảo, một thanh chiến thương liền xuất hiện trong tay, như trường hồng quán nhật kích bắn đi ra.
Nhưng người bị công kích lại là…
Thân hình Dận Vũ đột nhiên bị kiềm hãm, xoay người đánh ra một chưởng!
Oanh!
Chưởng lực đánh lên chiến thương, Uyên tựa hồ đã sớm có phòng bị, ngay khoảnh khắc chiến thương chịu lực thân hình chợt tách ra, hóa thành vô số tàn ảnh đánh tới bốn phương tám hướng.
- Nghịch tử! Ngươi muốn làm gì?
Dận Vũ giận dữ liên tục đánh ra mấy quyền, đem tảng lớn tàn ảnh đánh vỡ, nhưng đột nhiên bên hông đau xót, một cỗ khí tức băng sương cực điểm đâm vào!
Chiến thương đâm thẳng vào địa phương mà long lân không cách nào bao trùm khi hóa thành hình người.
Sắc mặt Uyên băng sương, một tay cầm thương đâm xuyên qua lưng Dận Vũ!
Long huyết đỏ đậm chảy ra từ thân thương.
Mọi người bị biến cố trước mắt làm cả kinh trợn mắt há hốc mồm, chỉ có Lý Vân Tiêu vẫn còn ôm thi thể Trữ Khả Nguyệt thống khổ rơi nước mắt.
Biến cố liên tục làm mọi người có chút chết lặng.
Khuôn mặt Dận Vũ âm trầm đáng sợ, lạnh giọng hỏi:
- Vì cái gì?
- Vì cái gì?
Uyên đột nhiên xoay người cười rộ lên, tiếng cười cực kỳ âm lãnh, nói: