Đột nhiên Thiên Đạo chi nhãn biến thành băng sương, một đạo tử sắc mâu quang kích b*n r* ngoài!
Oanh!
Tử quang xuyên vào trong phạm vi huyễn thuật, ba ba nổ tung, hóa thành lôi đình tử sắc lan tràn khắp bốn phía.
Thân hình ba người Phi Nghê run lên, lập tức thoát khỏi ảo cảnh, kinh hãi thối lui.
Sắc mặt ba người trắng bệch, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
Ba Long nhìn thấy Thiên Đạo chi nhãn phá vỡ huyễn thuật, không khỏi mừng rỡ, quyết ấn nhanh chóng biến hóa.
Xung quanh Quy Khư đồng dạng hiện ra pháp tắc chi liên, xiềng xích màu vàng mảnh khảnh đem tứ chi của hắn trói buộc hoàn toàn.
Sắc mặt Quy Khư khẽ biến, nắm tay chấn xuống cánh tay, pháp tắc chi liên nhất thời đung đưa phát ra tiếng leng keng nhưng vẫn chưa bị chấn vỡ.
Phi Nghê quát to:
- Thừa lúc hiện tại, động thủ!
Thân ảnh nàng vừa động, hóa thành Bát Trân Hỏa Điệp xuất hiện ngay trên pháp tắc chi liên.
Tiểu Hồng cũng tế ra Cổ Thần chiến trường mạnh mẽ giáng xuống.
Ác Linh hét lớn một tiếng, trên người phát ra Ngũ Hành lực cường đại hóa thành quyền kinh bay qua.
Ba cỗ lực lượng tuyệt cường đồng thời đánh lên người Quy Khư, nhưng khuôn mặt hắn vẫn không chút kinh hoảng.
Oanh long!
Thân hình Quy Khư nổ tung, mảnh nhỏ không còn, hóa thành bột mịn.
Tiểu Hồng run giọng nói:
- g**t ch*t hắn rồi sao?
Trong lòng mỗi người đều rung động, tuy một màn trước mắt thật chân thật, nhưng thần sắc bình tĩnh của Quy Khư trước khi chết khiến trong lòng họ dâng lên lãnh ý, tựa hồ không đơn giản như thế.
Cảm xúc mâu thuẫn tràn ngập nội tâm mọi người.
- Chết? Các ngươi nói là hắn sao?
Một thanh âm lạnh băng vang lên trong lòng mọi người, chỉ cảm thấy trước mắt hoảng hốt, theo sau thân hình run run quay về hiện thực.
Chỉ thấy Quy Khư không chút hao tổn xuất hiện trên bầu trời chiến hạm, một bàn tay xuyên vào đồi ngực Ba Long, từ sau lưng xuyên tới trước.