Lý Vân Tiêu vẫn không nhúc nhích, trong mắt lóe kim quang, nháy mắt như có vô số lôi điện toát ra, muốn xem thấu hết thảy hư ảo thế giới.
Oanh long!
Một quyền đánh xuống, trực tiếp xuyên thấu thân thể của hắn, oanh vào hư vô sau lưng.
Sắc mặt Dận Vũ đại biến, cả kinh hô:
- Ngươi…
Trong mắt Lý Vân Tiêu ẩn hiện kim sắc phù văn, lạnh lùng nói:
- Ta rốt cục hiểu rõ vì sao ngươi có thể vào trong Yên Vân Cổ Chiếu mà ta không phát hiện được, nguyên lai Quy Khư giúp ngươi a!
Tay hắn vung lên, một mảnh tử lôi lóe ra, lập tức vỗ lên người Dận Vũ.
Oanh!
Thân hình Dận Vũ nổ tung.
Ngay sau đó cả Thủy cùng Uyên đều biến mất, cả không gian chớp lên.
Hiên Viên Diệu cùng Hạo Phong đều chấn động, đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy lốc xoáy mà mọi người tiến vào lại giống như chưa hề di chuyển. Mà hai người vừa đánh một trận, thần dịch lực tiêu hao không ít.
Linh dịch cuồn cuộn không ngừng rót vào hỗn độn bên dưới.
Nhóm người Lam Nham chủ cũng chấn động, vừa rồi họ nhìn thấy Lý Vân Tiêu bị Dận Vũ oanh kích, còn tưởng rằng hắn trúng tà thuật cho nên không nhúc nhích, không nghĩ hết thảy đều là huyễn thuật.
Ba Long cả kinh:
- Chẳng lẽ đây cũng là Quy Khư?
Mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, hắn có tu luyện Chân Thực Chi Nhãn nhưng chưa tới đại thành mà thôi, lại không nhìn ra huyễn thuật của Quy Khư.
Lý Vân Tiêu gật đầu, sắc mặt vô cùng ngưng trọng nói:
- Quả nhiên phiền toái hơn dự liệu. Hiện tại không biết Quy Khư có thực lực gì, nếu đạt tới nửa bước Giới Vương, lần này sẽ không xong.
Phi Nghê lo lắng nói:
- Vậy làm sao bây giờ?
Lý Vân Tiêu nhìn vào hỗn độn kê tử bên dưới, giờ phút này cảm giác khác hẳn, bên trong kê tử có lam quang lóe ra, ngưng mắt nhìn lại chính là ngưng kết long tinh.