Lý Vân Tiêu nghe vậy cũng cảm thấy đau đầu.
Hơn nữa những lời Linh Mục Địch đã nói rất nhiều điều không thể nghiệm chứng ngay bây giờ, một khi cuộc chiến hai giới bùng nổ bại lộ, vô cùng có khả năng biến thành vết thương trí mạng.
Đinh Linh Nhi không đành lòng, nói:
- Nếu như không được, có thể giam họ lại trước không, chờ sau cuộc chiến thì thả ra?
Linh Mục Địch nói:
- Vậy phải xem Giới Thần Bi của minh chủ đại nhân có thể vây khốn được bọn hắn hay không. Nhốt trong Thiên Vũ giới ta sẽ yên tâm hơn ở địa phương khác.
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Việc này cho ta suy nghĩ thêm, đích xác không thể đi tìm Yêu tộc mạo muội như vậy.
Hắn có chút do dự nói.
Những người còn lại đều cảm nhận được áp lực, cùng không khí biến hóa.
Đặc biệt là Đinh Linh Nhi, mấy năm nay Yêu tộc phát triển thật nhanh, tuy vẫn bình yên vô sự với Nhân tộc, nhưng vẫn có không ít xung đột ma sát cáo trạng tới chỗ của nàng.
Mỗi lần nàng đều dùng lực nhẫn nại thật lớn đi giải quyết, cho nên nàng hiểu rõ tình huống của Yêu tộc. Nhớ tới ánh mắt đằng đằng sát khí vừa rồi của Linh Mục Địch, nàng không khỏi rùng mình.
Lý Vân Tiêu phất tay nói:
- Mọi người đi xuống trước đi, việc này để ta cẩn thận cân nhắc.
Nhóm người Linh Mục Địch cùng Khúc Hồng Nhan đều cáo lui, biết lựa chọn gian nan của hắn, cũng không giúp đỡ được gì.
Lý Vân Tiêu nhìn tiểu Hồng, nói:
- Ngươi cũng đi xuống đi, tìm Linh nhi, mời nàng giúp đỡ an bài.
Tiểu Hồng có chút không muốn, nhưng nghĩ nghĩ vẫn nhu thuận rời đi.
Lý Vân Tiêu khoanh tay trước ngực lẳng lặng nhìn đại điện trống rỗng, rơi vào trầm tư.
Hắn đứng nơi đó như pho tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích.
Mấy ngày sau mới chậm rãi mở mắt, thân ảnh vừa động, trực tiếp biến mất trong đại điện.
Ngay sau đó ở một góc Viêm Võ thành, lôi quang chợt lóe, Lý Vân Tiêu hiện trên không trung, nhìn xuống dưới.