Linh Mục Địch gật đầu nói:
- Vậy cũng được, một chốc tuôn ra nhiều tin tức e rằng bọn họ khó thể chấp nhận. Vấn đề nhức đầu nhất bây giờ là chủ Thiên Giới mạnh cỡ nào? Minh chủ và Thiên Giả đại nhân là người duy nhất đã thấy.
Tiểu Hồng vội đứng lên nói:
- Đại nhân khách sáo, kêu ta Tiểu Hồng được rồi.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu khó coi, lắc đầu nói
- Cực kỳ mạnh, trực tiếp đánh thủng một giới, không thể chống lại.
Mộng Linh Chân Quân nói:
- Các vị đừng quá tuyệt vọng. Vừa rồi minh chủ đã nói qua đoạn đối thoại của Lục Sí và Ma Phổ thì Ma Chủ Đế ngày xưa cũng có tu vi chủ Thiên Giới, nhưng cũng vẫn chết trong Thiên Vũ giới. Mặc dù chuyện năm xưa phần nhiều là nhờ may mắn, hiện giờ chưa chắc không có cơ duyên mới.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Chân Quân đại nhân nói rất đúng, điều đầu tiên chúng ta cần làm là chăm chỉ tu luyện, cố gắng nâng cao lực lượng của cường giả tầng giữa và trên, dù sao đây mới là chủ lực trong cuộc chiến tương lai.
Linh Mục Địch hỏi:
- Theo ý của minh chủ thì bao lâu nữa Lục Sí sẽ khỏe lại từ vết thương nặng?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Hoàn toàn không biết. Nhưng xem thế cục 91u hiện giờ, nếu tình thế có biến thì Tranh bộ sẽ phái người đến thông báo.
Nhu Vi lên tiếng:
- Chưa tới năm năm.
Lý Vân Tiêu kêu lên:
- Thời gian chính xác không?
Nhu Vi cười khổ nói:
- Sao chính xác được, nhưng đoạn thời gian mơ hồ này bao gồm quá trình Lục Sí đại chiến Thiên Vũ giới.
Lý Vân Tiêu thầm hoảng, ý Nhu Vi là bao gồm Lục Sí diệt Thiên Vũ giới thì chỉ còn lại năm năm, vậy thời gian gã khỏe lại chắc chắn trong vòng năm năm.
Trong lòng mỗi người như đè cục đá nặng, năm năm quá mau với bọn họ, bế quan dài kỳ là qua ngay.
Lý Vân Tiêu cảm giác lòng bàn tay chảy ra mồ hôi lạnh, lòng hoảng hốt. Lý Vân Tiêu nhớ đến cuộc chiến Ma Phổ và Lục Sí, lực lượng đánh thủng một giới đó là sống lưng hắn lạnh lẽo.