Hộ vệ giáp vàng khẽ thở dài:
- Ngải đại nhân thật là hiền hòa thân thiện, người cũng đẹp nữa.
Hộ vệ giáp vàng khác gật đầu, đồng ý nói:
- May mắn là Ngải đại nhân đến, nếu là Yêu Hoàng đại nhân thì rắc rối rồi.
Hộ vệ giáp vàng lúc trước nhỏ giọng nói:
- Mỗi lần họp cao tầng đều có yêu tộc tham gia, tại sao lần này thành chủ đại nhân trở về từ chối yêu tộc ngoài cửa? Phải chăng có bí ẩn gì?
Hộ vệ giáp vàng khác biến sắc mặt cốc đầu đối phương, mắng:
- Lo làm tốt công tác trông cửa của ngươi là được, đừng lắm chuyện, những việc này không phải chúng ta có thể tham gia thảo luận, coi chừng bị người nghe thấy!
Hộ vệ giáp vàng lúc trước biến sắc mặt, hơi cảnh giác không nói gì nữa.
Giờ phút này trong đại điện, đúng là Lý Vân Tiêu đang triệu tập tất cả cao tầng ở trong thành để họp.
Khúc Hồng Nhan, Phi Nghê mặc dù theo Lý Vân Tiêu cùng đi Ma giới nhưng luôn ở trong Giới Thần Bi chưa ra lần nào.
Hai người chăm chỉ khổ tu. Khúc Hồng Nhan đã đến đỉnh Hư Cực, định về sau nếu không có việc gì sẽ trực tiếp bế quan hy vọng sẽ bước vào Tạo Hóa.
Tiểu Hồng thì vì có quan hệ với Lý Vân Tiêu nên cũng trở nên đặc biệt, khiến mọi người chú ý.
Lý Vân Tiêu lúng túng nói:
- Tiểu Hồng đã là người của Thiên Vũ Minh, hơn nữa từng cứu mạng ta trong Ma giới.
Mọi người mới hiểu ra.
Phi Nghê nháy mắt cười nói:
- Là người của Thiên VũMinh hay là người của phu quân?
Lý Vân Tiêu nghẹn lời. Mặt Tiểu Hồng đỏ rực, hơi tức giận.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Phi Nghê muội tử đừng phá, giờ đã là lúc nào rồi!
Phi Nghê le lưỡi, Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng bớt lúng túng hơn.
Lý Vân Tiêu nhìn các bóng dáng quen thuộc, khẽ thở dài:
- Ba năm như cách cả đời, ta thấy tu vi của các vị cũng tăng trưởng thì rất là vui mừng.