Lý Vân Tiêu, Tranh kinh ngạc hỏi:
- Ngươi ở lại?
Vi Thanh gật đầu nói:
- Hiện giờ ta tu luyện toàn là ma công, huống chi có Nghê Hồng Thạch trong người, đã hoàn toàn thích ứng với Ma giới. Dù không có việc chinh chiến Cổ Vực, nếu Thiên Vũ giới tạm thời bình an thì ta định ở lại Ma giới tu luyện.
Lý Vân Tiêu mừng rỡ nói:
- Nếu đúng vậy thì không còn gì tốt hơn!
Tranh đành đồng ý, tuy ít Lý Vân Tiêu là mất trợ lực lớn nhất, nhưng có thể giữ lại Vi Thanh cũng tốt, còn hơn gã một mình anh dũng chiến đấu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Vậy việc này không nên chậm trễ, dùng truyền tống trận của Man bộ đi, không biết khe hở gần nhất ở đâu?
Tranh xung phong:
- Để ta sắp xếp cho.
Tranh lập tức triệu thuộc hạ đến sắp xếp việc này.
Khuôn mặt Nguyệt tràn đầy nỗi buồn lại gần hỏi:
- Lý đại nhân sắp quay về sao? Chúc Lý đại nhân thuận buồm xuôi gió, không biết ngày nào mới quay về Ma giới?
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:
- Hiện giờ then chốt hai giới nằm trên người Lục Sí, giết Lục Sí là hai giới hòa bình, khi đó Thiên Vũ giới hay Ma giới, nàng hay ta đều có thể tự nhiên qua lại.
Nguyệt kinh ngạc hỏi:
- Ta cũng có thể đi Thiên Vũ giới?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Đương nhiên có thể, tại sao không được?
Nguyệt hỏi tiếp:
- Ta có thể chịu được giới lực của Thiên Vũ giới?
Lý Vân Tiêu nói:
- Có rất nhiều cách chống lại giới lực, không sao hết.
Nguyệt ngẫm nghĩ, bỗng cười nói:
- Vậy cùng cố gắng giết Lục Sí, tương lai ta cũng muốn đi Thiên Vũ giới xem sao.
Nguyệt cười rất tươi.
Lý Vân Tiêu bị cảm nhiễm:
- Tốt, chờ hai giới hòa bình rồi nàng hãy đến Thiên Vũ giới.
Nguyệt gật mạnh đầu:
- Ừm!
Nguyệt lưu luyến nhìn theo Lý Vân Tiêu rời đi.
Tiểu Hồng ở một bên yên lặng nhìn, thứ nàng thấy nhiều hơn Lý Vân Tiêu. Tiểu Hồng vốn không có hảo cảm với Nguyệt nhưng lúc này oán giận mất hết, lòng thầm thở dài.