Mắt Lỗ Thông Tử nhìn cây quạt ba tiêu:
- Đây là huyền khí gì? Ra từ tay người nào?
Lý Vân Tiêu đã sớm nổi điên, hét to:
- Ra từ chỗ xé xác ngươi!
Lý Vân Tiêu giơ quạt ba tiêu quạt vào người Lỗ Thông Tử.
Con ngươi Lỗ Thông Tử co rút, cảm nhận phong hỏa mạnh mẽ, nhưng gã không hoảng loạn mà giơ tay lên đánh một đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nắm tay lông xù đấm vào quạt ba tiêu, lực lượng mạnh mẽ phóng lên chấn thân hình hai người run rẩy.
Trong con mắt to của Lỗ Thông Tử con ngươi rút lại còn một đốm đen, giật mình kêu lên:
- Sức mạnh của ngươi... có thể đối kháng với ta!?
Mắt Lý Vân Tiêu tóe lửa:
- Đối kháng? Lão tử hôm nay xé sống nhà ngươi!
Cơn giận vô biên đã ăn mòn lý trí của hắn, năm ngón tay co lại, hồng mông kiếm khí tụ tập trong lòng bàn tay.
Lỗ Thông Tử biến sắc mặt, dường như nhận ra cái gì, gã giật mình nhìn kiếm khí.
Lỗ Thông Tử hoảng sợ hét chói tai:
- Đó là cái gì!?
Lý Vân Tiêu hét to một tiếng:
- Là Xé rách ngươi!
Không đợi bảo kiếm hình thành Lý Vân Tiêu đã chém xuống nhát kiếm tựa dã thú.
Con ngươi Lỗ Thông Tử co rút, gã hút ngụm khí lạnh. Nhát kiếm này làm Lỗ Thông Tử cảm giác nguy hiểm chết chóc.
Lỗ Thông Tử giơ hai tay chộp, kích phát tất cả tiềm năng của cơ thể này, gã hét to tung cú đấm.
Ầm!
Một vòng kiếm khí tan tác ở điểm lực lượng hai người va chạm.
Lỗ Thông Tử cảm nhận kiếm khí xé rách cánh tay gã, da tróc thịt bong, cả người như bị vạn kiếm cắt nát, gã đau đớn nhe răng trợn mắt.
Bùm!
Cơ thể to lớn như vượn khỉ bị đánh bay, nguyên cánh tay Lỗ Thông Tử gần như tàn phế. Không chỉ thế, kinh mạch trong người Lỗ Thông Tử bị kiếm khí bắn vào cắt đứt hơn mười chỗ.
- Làm sao có thể? Không thể nào!
Lỗ Thông Tử bắt đầu sợ, gã nhìn Lý Vân Tiêu từng bước áp sát, mắt tràn ngập điên cuồng và căm hận. Còn kiếm to đáng sợ trong tay hắn nữa, không có hình dạng gì mà làm gã bị thương đến mức này.